Không khí trong nhà mấy hôm nay đã bớt căng hơn, chuyện tờ giấy đòi nợ dần lắng xuống, hàng xóm cũng
không còn xì xào nhiều như những ngày đầu. Thương ngồi vào chỗ quen trên gác lửng lúc mười một giờ
năm mươi, chuẩn bị phiên cuối như thường lệ, tâm trạng đã bình tĩnh trở lại phần nào.
"Dạ còn vài món cuối cùng, ai lấy nhanh tay giùm em nha." Cô rao hàng, giọng đều đều, mắt lướt qua
khung bình luận thưa thớt của phiên khuya.
Cô cầm lên một túi hàng mới nhập hôm qua, đồ chơi và sách cũ thanh lý từ một mối quen chuyên gom
hàng tồn kho các nhà sách nhỏ đóng cửa. Trong đó có một bộ truyện tranh Đôrêmon, đủ tập, bìa hơi
sờn nhưng còn nguyên vẹn, giá bán ra chỉ bằng một phần ba giá gốc.
"Bộ truyện tranh này ai mê hồi nhỏ thì lấy nha, đủ bộ luôn, hàng thanh lý giá hủy." Cô giơ lên trước
camera, lật vài trang cho khách xem, không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ là một món hàng như bao món khác
trong buổi tối.
Mười hai giờ, đúng như mọi đêm, dòng thông báo quen thuộc nhảy lên góc màn hình.
[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 33, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 15.000đ]
Thương liếc mã hàng, tay đông cứng lại giữa không trung. Mã 33 chính là bộ truyện tranh Đôrêmon cô
vừa cầm lên rao cách đó chưa đầy nửa tiếng, cùng bộ truyện đã khiến cô đứng tần ngần trước sạp sách
cũ mấy hôm trước, cùng cái cảm giác mơ hồ về việc từng mê mẩn nó tới quên cả giờ cơm.
Cô ngồi bất động, tim đập dồn dập, không còn cách nào để tự trấn an bằng câu "chắc trùng hợp thôi"
như lần trước nữa. Ba lần. Búp bê. Giày vải trắng. Giờ tới Đôrêmon. Ba món, ba lần, đều là những
thứ cô từng thích hồi nhỏ mà chưa từng kể cho ai, kể cả chính mình cũng chỉ mới nhớ lại gần đây,
từng cái một, đúng ngay trước khi chúng xuất hiện trong đơn hàng.
"Chị Thương ơi, chị bị lag hả?" Một dòng bình luận rơi xuống, kéo cô về thực tại.
"Dạ... dạ không, chị hơi mệt xíu." Thương lắp bắp, cố lấy lại nhịp thở, tay run run cầm món hàng
tiếp theo lên rao, giọng nói không còn được trơn tru như mọi khi.
Cô cố gắng hoàn thành nốt phiên livestream, nhưng đầu óc đã không còn ở đó nữa, mọi cử động đều trở
nên máy móc, cô rao giá mà không nhớ mình vừa nói gì, gõ số lượng mà tay cứ gõ nhầm liên tục. Một
khách quen hỏi giá món kế tiếp tới hai lần cô mới nghe ra, phải xin lỗi rối rít, cố cười cho tự
nhiên trong khi đầu óc vẫn còn quay cuồng với ba cái tên món hàng cứ lặp đi lặp lại không dứt.
Mười hai giờ hai mươi, cô tắt máy sớm hơn dự định, ngồi thụp xuống sàn gác lửng, hai tay ôm đầu gối,
một tư thế quen thuộc những ngày gần đây, mỗi lần có chuyện gì đó vượt quá sức chịu đựng.
"Sao... sao mà biết hay vậy." Cô thì thầm, giọng khàn đặc, không rõ đang hỏi ai, chỉ là một câu hỏi
buột ra từ trong lồng ngực đang thắt lại.
Không có tiếng trả lời, tất nhiên, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu, tiếng xe máy xa xa
ngoài đường lớn vọng vào qua khe cửa sổ nhỏ. Thương ngồi vậy rất lâu, cố sắp xếp lại những mảnh
ghép rời rạc trong đầu, ba món đồ, ba lần trùng khớp, một con số cố định, những đồng tiền lẻ không
bao giờ tròn.
Cô nghĩ tới việc chạy xuống gõ cửa phòng bà nội, kể hết mọi chuyện, nhưng lại thôi, giờ đã gần một
giờ sáng, đánh thức bà dậy vì một chuyện còn chưa rõ đầu đuôi thì chỉ thêm phiền. Cô nghĩ tới việc
nhắn tin cho Bảo, nhưng em còn phải đi học sớm mai, cũng thôi. Cuối cùng, cô chỉ ngồi đó một mình,
ôm lấy cái cảm giác vừa hoang mang vừa run rẩy này cho riêng mình, như đã quen làm với hầu hết
những chuyện nặng nề khác trong đời.
Cô không còn có thể tự nói với mình đây là ngẫu nhiên được nữa. Có ai đó, bằng cách nào đó, biết
chính xác những điều cô từng ao ước hồi còn bé, những điều cô chưa từng thốt ra thành lời với bất
kỳ ai trong đời, và người đó đang, từng đêm một, lặng lẽ mua lại chúng cho cô, không một lời giải
thích, không một dấu vết nào để lần theo, ngoài một con số cố định và những đồng bạc lẻ chẳng đầu
chẳng cuối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →