🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau khi tắt máy quay, Thương không xuống gác ngay như mọi đêm. Cô ngồi lại một mình trong bóng tối,

chỉ có ánh đèn bàn nhỏ hắt lên một góc, đầu óc vẫn còn quay cuồng với ba món hàng, ba lần trùng khớp

không thể chối cãi được nữa.

Cô đứng dậy, lục trong ngăn kéo tìm một cuốn tập trắng chưa dùng, loại tập học sinh Bảo hay mua dư

để dành, gáy còn cứng, trang giấy còn thơm mùi giấy mới. Cô đặt nó lên bàn, cầm bút, ngồi im một

lúc trước khi viết dòng đầu tiên.

Đây không phải cuốn sổ ghi nợ, cũng không phải cuốn sổ ghi chép rời rạc như mấy hôm trước. Đây sẽ

là một hồ sơ, đầy đủ, có hệ thống, mọi thứ liên quan tới cái tài khoản ẩn danh kia, từ ngày đầu tiên

cho tới bây giờ, để cô còn nhìn lại, đối chiếu, tìm ra một quy luật nào đó, nếu có.

Cô lật lại toàn bộ lịch sử đơn hàng trong điện thoại, cẩn thận chép từng dòng vào trang giấy: ngày,

giờ, mã hàng, tên món, số tiền dư ra. Búp bê tóc vàng, ba nghìn. Đôi giày vải trắng, bảy nghìn. Kẹp

tóc hình bướm, năm nghìn năm trăm. Ví vải hình mèo, chín nghìn. Đôrêmon trọn bộ, mười lăm nghìn.

Năm dòng, xếp thẳng hàng, chữ Thương viết nắn nót hơn bình thường, như thể viết cẩn thận sẽ giúp cô

nhìn ra được điều gì đó mà mắt thường bỏ sót. Cô nhìn lại ba món trùng khớp, tô đậm bằng bút chì:

búp bê, giày, Đôrêmon, để riêng ra một cột, tách khỏi hai món còn lại không liên quan.

"Mình phải biết là ai." Cô lẩm bẩm, giọng khẽ nhưng cương quyết, khác hẳn cái giọng hoang mang run

rẩy lúc nãy khi mới thấy đơn hàng Đôrêmon nhảy lên màn hình.

Cô gạch dưới ba chữ "phải biết" đậm hơn những chữ khác, một quyết tâm chưa từng có kể từ đêm đầu

tiên nhận ra con số 7204 lặp lại. Trước đây cô chỉ quan sát, ghi chép, tự trấn an, gạt đi mỗi khi

cảm thấy quá sức. Giờ, sau ba lần trùng khớp liên tiếp, cô không còn có thể chỉ đứng nhìn nữa.

Cô lật sang trang mới, viết thêm vài dòng nữa, những giả thuyết đầu tiên, dù còn mơ hồ: có thể là

một khách hàng cũ nào đó biết rõ về cô. Có thể là ai đó trong xóm. Có thể là một sự trùng hợp thống

kê kỳ lạ mà cô chưa đủ dữ liệu để loại trừ hoàn toàn. Cô không dám viết ra cái giả thuyết đang lởn

vởn ở đáy tâm trí, cái giả thuyết mang hình dáng một người phụ nữ cô đã cố quên suốt mười ba năm,

chưa sẵn sàng để đối diện với nó bằng chữ viết, dù chỉ là viết cho riêng mình đọc.

Cô nghĩ tới việc nhờ Bảo giúp tra cứu thêm gì đó, em vốn rành công nghệ hơn cô nhiều, biết đâu có

cách nào lần ra được thông tin đằng sau cái tên hiển thị ẩn danh kia. Nhưng rồi cô lại gạt ý đó qua

một bên, ít nhất là lúc này, vì nhờ Bảo nghĩa là phải giải thích, mà giải thích nghĩa là phải nói

tới cái giả thuyết cô còn chưa dám viết ra giấy, chưa nói gì tới việc nói thành lời với một đứa em

mười lăm tuổi.

Cô gấp cuốn sổ lại, dán một mẩu giấy nhỏ ghi "Sổ Theo Dõi" lên bìa, cất vào đáy ngăn kéo, chỗ kín

đáo nhất trong góc bàn, nơi không ai trong nhà có thói quen lục lọi tới. Cô xếp nó nằm dưới cùng,

phủ lên trên vài cuộn băng keo và mấy tờ hóa đơn cũ, một lớp ngụy trang đơn giản nhưng đủ để không

ai vô tình chạm phải.

Nhìn ra cửa sổ gác lửng, con hẻm 220 chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn vài ánh đèn đường vàng

vọt hắt lên mặt đường loang lổ. Đồng hồ chỉ gần một giờ sáng, cả nhà đã ngủ say từ lâu, chỉ còn

Thương thức, một mình với cuốn sổ mới và một câu hỏi lớn hơn bất cứ điều gì cô từng phải đối mặt

trong sáu tháng làm nghề livestream.

Cô tắt đèn bàn, nhưng không đi ngủ ngay, đứng tựa vào khung cửa sổ một lúc lâu, nhìn xuống con hẻm

vắng, tự nhủ với chính mình, lần này bằng một giọng chắc chắn hơn lúc nãy: "Mình sẽ tìm ra. Dù có

mất bao lâu."

Ngày mai, cô biết, mọi thứ vẫn sẽ tiếp tục như cũ trên bề mặt: dậy sớm lo cơm nước, đạp xe ra chợ

Tân Bình lấy hàng, đóng gói, livestream hai phiên, phụ ba tập vật lý trị liệu, nghe bà nội nghe điện

thoại giọng nhỏ mỗi sáng. Nhưng bên dưới cái vòng lặp quen thuộc đó, từ đêm nay, sẽ có thêm một việc

mới, âm thầm chạy song song, không ai trong nhà hay biết: mỗi đêm, sau khi tắt livestream, Thương sẽ

mở cuốn sổ này ra, ghi thêm một dòng, và chờ xem cái tên #7204 kia còn định làm gì nữa, cho tới khi

cô tìm ra được câu trả lời cuối cùng.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →