🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tiệm tạp hoá đầu hẻm bán đủ thứ lặt vặt, từ bịch mì gói tới cục pin, chủ tiệm là một ông chú tốt

bụng hay cho ghi sổ nợ những ngày túng thiếu. Thương ngồi trên bậc thềm trước tiệm, tay cầm chai

nước suối, chờ Bảo tan học về ngang qua như đã hẹn.

"Chị Hai, chị kêu em có chuyện gì vậy?" Bảo xuất hiện, ba lô đeo lệch một bên vai, ngồi phịch xuống

cạnh chị.

Thương liếc quanh, thấy không ai để ý, mới hạ giọng kể. "Chị muốn hỏi ý em về cái vụ người mua ẩn

danh đó, em còn nhớ không, cái người mua hoài mà không chat gì á."

"Nhớ chớ, cái đó em thấy lạ mà. Sao rồi chị?"

"Người đó... mua nhiều lần rồi, toàn đồ nhỏ nhỏ, mà chị để ý thấy hơi kỳ." Thương chọn lời cẩn thận,

không muốn nói hết mọi thứ, chỉ đủ để dò xem Bảo nghĩ sao.

Bảo suy nghĩ một lúc, gãi đầu, rồi bật ra một ý tưởng, giọng hào hứng như vừa giải được bài toán khó.

"Hay là mạnh thường quân đó chị? Kiểu người ta giấu tên đi làm từ thiện á, em có coi trên mạng, có

người thích âm thầm giúp người khác lắm, không muốn ai biết."

Thương gật gù, ý tưởng này nghe cũng hợp lý, ít nhất hợp lý hơn những giả thuyết rợn người cô từng

nghĩ tới lúc nửa đêm một mình. "Ừ, cũng có thể à."

"Mà chị nghĩ coi, ai mà rảnh vậy, tối nào cũng canh đúng giờ chị live để mua? Chắc phải là người

theo dõi kênh chị lâu rồi, thương chị lắm đó." Bảo cười toe, có vẻ khoái chí với giả thuyết của

chính mình.

"Ừ, chắc vậy." Thương cười theo, dù trong bụng vẫn còn một khoảng trống chưa được lấp đầy bởi lời

giải thích này, cái khoảng trống mang hình dáng ba món đồ trùng khớp kỳ lạ mà cô chưa kể hết cho em

nghe.

"Hay là bà Tám Hoà? Bả già rồi, hay thương người, biết đâu bả có tiền mà giấu, chứ nhìn ngoài vậy

chứ biết đâu bả để dành được khá." Bảo đưa ra thêm một cái tên, giọng đầy tự tin như đang phá án.

Thương khựng lại một chút, nghĩ tới bà Tám Hoà, người phụ nữ tốt bụng hay ngồi quán nước đầu hẻm,

người vừa mới hôm qua còn chia cho cô một trái ổi và dặn dò giữ sức khoẻ. Ý nghĩ đó, dù nghe vô lý,

vẫn có gì đó khiến cô tò mò muốn kiểm chứng.

"Cũng có thể lắm à nghen." Thương gật, trong đầu bắt đầu hình thành một kế hoạch nhỏ, để ý bà Tám

Hoà kỹ hơn trong vài ngày tới, xem có điểm gì trùng khớp không.

"Mà chị nhớ hồi trước bà Tám có nói bả từng đi buôn bán khắp nơi hồi trẻ không? Biết đâu bả để dành

được, chỉ là không xài, tới giờ mới có dịp làm gì đó ý nghĩa." Bảo tiếp tục xâu chuỗi, càng nói càng

tự tin vào giả thuyết của mình, kiểu tự tin hồn nhiên của một đứa mười lăm tuổi vừa tìm ra lời giải

cho một bài toán khó.

"Ừ, chị cũng nhớ mài mại bả có kể vậy." Thương gật theo, dù trong bụng vẫn thấy có gì đó chưa khớp,

không thể diễn tả rõ ràng bằng lời, chỉ là một linh cảm mơ hồ rằng lời giải thích này quá dễ dàng,

quá gọn gàng so với cái cảm giác rợn người cô từng có mỗi lần thấy dòng thông báo đơn hàng nhảy lên

đúng giờ, đúng số hiệu.

"Vậy chị tính làm sao?" Bảo hỏi, mắt sáng lên vì được tham gia vào một "vụ án" nho nhỏ cùng chị.

"Chị chưa biết, để coi thêm vài bữa nữa." Thương đứng dậy, phủi quần, cả hai chị em đi bộ về nhà,

vừa đi vừa bàn tán thêm vài giả thuyết khác, có cái nghe hợp lý, có cái nghe buồn cười tới mức cả

hai phải bật cười giữa đường.

Về tới nhà, không khí vẫn còn vui vẻ dư âm từ cuộc trò chuyện, Thương cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn khi

đã chia sẻ được một phần nỗi lo với ai đó, dù chưa phải toàn bộ sự thật. Cô tự nhủ, có lẽ giả thuyết

"mạnh thường quân" này đúng thật, và nếu đúng, thì đây chỉ là một câu chuyện đẹp, không có gì đáng

sợ, chỉ là cô đã tự doạ mình quá đà suốt mấy tuần qua vì thiếu ngủ và lo lắng chuyện tiền bạc.

Tối đó, trước giờ livestream, Thương ngồi lại với cuốn "Sổ Theo Dõi", viết thêm một dòng ghi chú

mới bên cạnh những dòng cũ: "Giả thuyết 1: mạnh thường quân ẩn danh, nghi bà Tám Hoà." Cô nhìn dòng

chữ đó một lúc, thấy nó có vẻ hợp lý trên giấy, nhưng khi gấp sổ lại, cái cảm giác chưa yên tâm vẫn

còn đọng lại đâu đó trong lồng ngực, như một sợi chỉ mảnh chưa kéo hết ra khỏi cuộn.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →