Phòng khám nhỏ nằm trong một con hẻm khác, biển hiệu ghi "Phòng Khám Đa Khoa" cũ kỹ, bên trong chỉ
có một bác sĩ lớn tuổi và một cô y tá trẻ. Thương ngồi trên ghế chờ, tay xoa nhẹ vùng vai phải đã
đau âm ỉ suốt gần một tuần, cơn đau lan dần lên tới cổ mỗi khi cô ngồi livestream quá hai tiếng liền.
"Vô đây con." Bác sĩ, một ông chú ngoài năm mươi, gọi Thương vào phòng khám nhỏ, tay đã đeo sẵn
găng.
Thương ngồi xuống ghế, để bác sĩ khám qua vùng vai và cổ, ông ấn nhẹ vài điểm, hỏi cô có làm việc gì
phải ngồi lâu một tư thế không.
"Dạ con bán hàng livestream, ngồi nhiều lắm bác, có bữa ngồi liền bốn năm tiếng."
"Vậy là do tư thế đó, cơ vai với cổ bị căng cứng lâu ngày, để lâu dễ thành thoái hoá đốt sống cổ
lắm nghen con, còn trẻ mà đã bị vầy là không tốt." Bác sĩ vừa nói vừa ghi vài dòng vào toa thuốc.
"Dạ có nặng lắm không bác?"
"Chưa nặng, nhưng con phải chú ý, cứ ngồi một tiếng là đứng dậy vươn vai, xoay cổ vài phút, với sắm
cái ghế có tựa lưng đàng hoàng, đừng ngồi bệt hay ngồi ghế thấp lâu quá."
Thương gật, trong đầu tính nhẩm, cái ghế có tựa lưng đàng hoàng cũng phải vài trăm nghìn, một khoản
chi cô chưa nghĩ tới bao giờ giữa lúc còn bao nhiêu thứ khác cần tiền hơn. Cô nhớ lại hồi còn làm
công nhân xưởng may, cả ngày đứng máy cũng mỏi lưng, nhưng ít ra tan ca là được nghỉ hẳn, không như
bây giờ, hết giờ đứng máy lại tới giờ ngồi livestream, cơ thể gần như không có lúc nào thật sự được
buông lỏng.
"Bác sĩ ơi, có cách nào đỡ đau mà không cần nghỉ nhiều không? Con không nghỉ được." Thương hỏi, giọng
có phần ngại ngùng, sợ nghe qua giống đang than vãn.
Bác sĩ nhìn cô một lúc, ánh mắt có chút hiểu chuyện, chắc đã gặp không ít bệnh nhân trẻ nói câu y
hệt vậy. "Con cứ ráng, nhưng nhớ giữa chừng đứng dậy vươn vai vài giây cũng còn hơn không, đừng để
tới lúc đau không ngồi nổi mới lo, lúc đó tốn tiền chữa còn nhiều hơn tiền con kiếm được bây giờ."
"Dạ con nhớ." Thương gật, ghi nhớ lời dặn, dù trong bụng biết thừa, những lời dặn kiểu này rồi cũng
sẽ bị cuốn trôi ngay khi cô ngồi lại trước camera, quen tay quen việc mà quên mất cơ thể mình.
"Con nhớ uống thuốc đủ liều, với giảm bớt giờ ngồi lại, quan trọng nhất là cái đó, thuốc chỉ hỗ trợ
thôi." Bác sĩ đưa toa thuốc, dặn dò thêm vài câu về cách xoa bóp tại nhà.
"Dạ con cảm ơn bác." Thương cầm toa thuốc, đứng dậy, cảm ơn rồi ra quầy thanh toán, số tiền khám và
thuốc cũng không nhỏ, cô nhẩm tính lại phải cắt giảm khoản nào đó trong tuần để bù vào.
Ra khỏi phòng khám, nắng trưa đã lên cao, Thương đứng chờ xe ôm công nghệ trước cửa, tay vẫn còn
xoa nhẹ vai, nghĩ tới lời dặn "giảm bớt giờ ngồi lại" mà thấy buồn cười trong bụng, bởi giảm giờ
ngồi nghĩa là giảm đơn hàng, giảm đơn hàng nghĩa là giảm tiền, mà tiền thì đang là thứ gia đình cô
cần nhất lúc này.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn từ cô Hạnh. "Có lô hàng mới về, đẹp lắm, qua lấy không con?"
Thương đọc tin nhắn, quên bẵng ngay lời dặn của bác sĩ chỉ vài giây trước đó, tay đã nhắn lại ngay
"Dạ con qua liền cô ơi", lòng phấn khởi vì có hàng mới để bán, quên mất chính cái vai đang đau của
mình.
Cô đứng dậy, vẫy một chiếc xe ôm công nghệ, leo lên, chỉ đường tới chợ Tân Bình, gió thổi mát mặt
trong lúc xe chạy, tạm thời làm cô quên đi cơn đau vai lẫn cả tờ toa thuốc đang nhét trong túi áo,
điều duy nhất còn đọng lại trong đầu lúc này chỉ là lô hàng mới đang chờ, và những đơn hàng cô sẽ
chốt được tối nay.
Ngồi sau xe, cô lấy điện thoại ra, lướt qua vài tin nhắn khách hỏi giá, tay gõ trả lời nhanh gọn,
cái thói quen làm việc không ngừng nghỉ này, cô biết, chính là thứ bác sĩ vừa dặn cô phải bớt lại,
nhưng giữa lý thuyết và thực tế, khi trong nhà còn một khoản nợ chưa biết ngày nào mới dứt, dường
như lúc nào thực tế cũng thắng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →