🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tám giờ tối, phiên vàng bắt đầu, khung bình luận chạy liên tục, Thương vừa rao hàng vừa để mắt tìm

xem bà Tám Hoà có vào xem không, một thói quen mới hình thành từ sau cuộc nói chuyện với Bảo mấy

hôm trước.

"Mã năm mươi, áo sơ mi công sở, giá bảy mươi nghìn, còn mười lăm cái." Cô rao, tay lật áo cho camera

quay rõ từng chi tiết, giọng vẫn đều đặn dù đầu óc phần nào đang để ý chỗ khác.

Đúng lúc đó, tên "Tám Hoà" hiện lên trong khung bình luận, không ẩn danh, hiện đầy đủ tên thật như

mọi lần bà vẫn vào xem ủng hộ.

"Con Thương ơi, bữa nay có áo nào vừa cho bà không con?"

"Dạ có nè bà Tám, để con lựa cho bà cái phù hợp." Thương trả lời, giọng vui vẻ bình thường, nhưng

trong đầu đã bắt đầu quan sát kỹ hơn thói quen mua hàng của bà.

Bà Tám Hoà chốt một cái áo, giá bảy mươi nghìn, chuyển khoản đủ, không dư không thiếu một đồng, tên

hiển thị công khai, không phải "Khách ẩn danh #7204". Thương ghi nhận điều đó vào đầu, dù trong bụng

đã lờ mờ đoán được kết quả, nhưng vẫn muốn có thêm bằng chứng cụ thể trước khi kết luận.

Sau phiên vàng, Thương tranh thủ mở đoạn tin nhắn riêng với bà Tám Hoà trên app, gõ vài dòng dò hỏi

khéo, không dám hỏi thẳng vì sợ nghe kỳ.

"Bà Tám ơi, dạo này bà có hay coi con live phiên khuya không bà? Con thấy có bữa vắng khách quá."

Vài phút sau, bà Tám Hoà nhắn lại, một câu trả lời hoàn toàn bình thường, không có ẩn ý gì.

"Bà ngủ sớm lắm con ơi, tám chín giờ tối là bà lên giường rồi, đâu có thức khuya nổi như tụi con."

Thương đọc đi đọc lại câu trả lời đó vài lần, cố tìm xem có gì khuất tất giấu trong câu chữ không,

nhưng càng đọc càng thấy nó chỉ là một câu trả lời thật thà, không có gì để nghi ngờ thêm.

Cô đặt điện thoại xuống, thở dài nhẹ, vừa nhẹ nhõm vừa hơi thất vọng, cái cảm giác lạ lùng của việc

vừa muốn giả thuyết mình đúng để mọi chuyện có lời giải đơn giản, vừa sợ nó đúng vì nghĩ tới việc

nghi oan một bà cụ tốt bụng thì thật có lỗi.

Cô lấy cuốn "Sổ Theo Dõi" ra, gạch bỏ dòng chữ "nghi bà Tám Hoà" đã viết mấy hôm trước, thay vào đó

ghi thêm một dòng mới: "Bà Tám Hoà: ngủ sớm, không coi phiên khuya, tên hiển thị công khai, chuyển

khoản tròn số — LOẠI." Cô nhìn dòng chữ đó, thấy nó gọn gàng, rõ ràng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc

cô lại quay về vạch xuất phát, không còn một cái tên nào để bấu víu nữa.

Đây là lần đầu tiên cô thử áp dụng cách làm việc có hệ thống vào chuyện này, giống hệt cách cô hay

đối chiếu số liệu bán hàng mỗi tuần: đặt giả thuyết, tìm bằng chứng, loại trừ nếu sai. Cách làm đó

giúp cô bớt hoảng loạn hơn so với việc chỉ ngồi lo lắng mông lung, nhưng cũng cho cô thấy rõ một điều

đáng sợ hơn: nếu loại hết những khả năng bình thường, thì cái khả năng còn lại, dù chưa dám nghĩ tới,

sẽ càng ngày càng khó tránh né.

Đèn ánh sáng xanh của màn hình điện thoại hắt lên mặt Thương trong bóng tối gác lửng, cô ngồi đó một

lúc, tự hỏi mình còn bao nhiêu người nữa để nghi ngờ trước khi tìm ra câu trả lời thật sự, hay là cô

sẽ cứ loanh quanh mãi với những giả thuyết sai, hết người này tới người khác, không bao giờ chạm được

vào sự thật.

Bảo, đang ngồi góc phòng dọn dẹp mấy sợi dây điện, ngó qua thấy vẻ mặt trầm ngâm của chị thì hỏi.

"Sao rồi chị, có manh mối gì chưa?"

"Chưa, chắc không phải bà Tám rồi." Thương lắc đầu, cất điện thoại vào túi áo.

"Vậy thôi để em nghĩ thêm coi ai khác." Bảo gãi đầu, có vẻ hào hứng với việc tiếp tục cuộc điều tra

nho nhỏ này, không hề biết trong lòng chị mình đang có một nỗi lo lớn hơn nhiều so với một trò chơi

đoán tên.

Thương nhìn em, mỉm cười gượng, không nói thêm gì, chỉ thầm nghĩ, có lẽ mình nên tự đi tìm hiểu thêm

một chút nữa, không thể chỉ dựa vào những cuộc trò chuyện qua tin nhắn để kết luận điều gì chắc chắn

được.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →