Chiều hôm sau, Thương lấy cớ giao tận tay chiếc áo bà Tám Hoà đặt hôm qua, thay vì để Kiên giao như
bình thường, muốn tự mình ghé qua một chuyến, phần vì thăm hỏi, phần vì cái tò mò chưa dứt hẳn dù đã
gạch tên bà khỏi danh sách nghi vấn.
Nhà bà Tám Hoà nằm sâu trong một con hẻm khác, nhỏ hơn hẻm 220, căn nhà cấp bốn mái tôn, tường vôi
đã bong tróc nhiều chỗ, trước cửa kê một cái ghế gỗ cũ và vài chậu cây kiểng còi cọc.
"Ủa, con Thương, tự đem qua luôn hả, khỏi cần đâu con, để anh shipper đem cũng được mà." Bà Tám Hoà
ra mở cửa, vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
"Dạ con tiện đường ghé thăm bà luôn." Thương đưa túi áo, mắt lén quan sát quanh nhà, một thói quen
mới mà cô cũng thấy hơi xấu hổ với chính mình.
Căn nhà bên trong đơn sơ, một bộ bàn ghế gỗ cũ, một cái tivi đời cũ, vài tấm hình con cháu treo
tường, không có dấu hiệu gì của một người khá giả có thể âm thầm chi tiền mỗi đêm cho những đơn hàng
bí ẩn.
"Vô nhà uống miếng nước đã con, đứng ngoài nắng chi." Bà Tám Hoà kéo ghế mời Thương ngồi, rót một ly
nước mát từ bình đá để sẵn trên bàn.
Thương ngồi xuống, nhấp một ngụm nước, mắt vẫn không ngừng quan sát, thấy góc nhà có một cái quạt
máy cũ kêu è è, một chồng chén dĩa nhựa xếp gọn trên kệ tự chế bằng gỗ, tất cả đều toát lên một cuộc
sống chật vật, không dư dả.
"Bà sống một mình vầy chắc cũng buồn hen bà?" Thương hỏi, cố gợi chuyện tự nhiên.
"Buồn thì buồn, nhưng quen rồi con. Thằng con trai bà đi làm xa, tháng gửi về vài trăm, bà để dành
lo thuốc thang với đóng góp xóm giềng có đám tiệc, còn dư đâu mà mua sắm gì." Bà Tám Hoà cười, không
có vẻ gì che giấu, giọng thật thà như mọi khi.
"Bà nghèo vầy chứ thấy tụi bây cực bà thương, mua ủng hộ được chút nào hay chút đó." Bà nói thêm,
đưa tay vỗ nhẹ vai Thương, một cử chỉ ấm áp không hề toan tính.
Nghe câu đó, Thương cảm thấy áy náy rõ rệt, nhận ra mình đã sai khi để cái nghi ngờ vô căn cứ dẫn dắt
cách nhìn của mình về một người tốt bụng như bà Tám Hoà. Số tiền bà chi mỗi lần mua hàng, tính ra,
đã là một phần không nhỏ trong khoản thu nhập ít ỏi của bà, hoàn toàn không thể là người đứng sau
những đơn hàng ẩn danh với số tiền dư ra đều đặn mỗi đêm.
"Dạ con cảm ơn bà nhiều lắm." Thương nói, giọng chân thành hơn hẳn mọi khi, vừa vì lời cảm ơn thật
lòng, vừa vì một chút hối lỗi thầm kín trong lòng.
"Ơ mà sao bữa nay con qua tận đây vậy, có chuyện gì hông?" Bà Tám Hoà hỏi, ánh mắt tinh ý của người
từng trải qua nhiều chuyện đời, không dễ bị qua mặt bởi một câu trả lời hời hợt.
"Dạ... con muốn ghé thăm bà thôi, với con cũng đang có chuyện lăn tăn trong đầu, muốn ra ngoài đi
bộ cho khuây khoả chút." Thương nói nửa thật nửa dối, không muốn giải thích rõ hơn.
"Ừ, có chuyện gì khó nghĩ cứ nói bà nghe, bà già rồi, chuyện đời cũng thấy qua nhiều, biết đâu giúp
được gì." Bà Tám Hoà nói, giọng ân cần, khiến Thương suýt buột miệng kể hết mọi chuyện, nhưng rồi
lại kìm lại, sợ nghe kỳ quặc quá khi kể cho một người ngoài về những đơn hàng ẩn danh và những món
đồ trùng khớp ký ức tuổi thơ.
"Dạ con cảm ơn bà, chuyện nhỏ thôi à, con tự lo được." Thương cười, đứng dậy xin phép.
Ngồi nói chuyện thêm một lúc, Thương xin phép ra về, trên đường đi bộ ra đầu hẻm lấy xe, cô ngẫm
nghĩ lại toàn bộ buổi gặp gỡ. Giả thuyết "mạnh thường quân ẩn danh" giờ đã sụp đổ hoàn toàn, không
còn một mảnh nào để bấu víu, và cô biết, mình sẽ phải bắt đầu lại, tìm một hướng đi khác, dù trong
lòng vẫn chưa muốn thừa nhận cái hướng đi duy nhất còn lại đang dần hiện ra rõ hơn từng ngày.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →