🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mười một giờ năm mươi, Thương ngồi vào chỗ quen, chuẩn bị phiên cuối, đầu óc còn vương lại chuyến

ghé thăm bà Tám Hoà chiều nay, giả thuyết vừa sụp đổ để lại một khoảng trống chưa biết lấp bằng gì.

"Dạ còn vài món cuối nè mọi người." Cô rao hàng, giọng đều đều, mắt lướt qua khung bình luận thưa

thớt.

Giữa phiên, một dòng bình luận quen thuộc hiện lên, tên hiển thị đầy đủ, không ẩn danh.

"Con Thương ơi, bà không mua gì đâu, chỉ ghé coi con livestream chút thôi, khuya rồi ngủ không được."

Thương giật mình nhìn kỹ, đúng là bà Tám Hoà, lần đầu tiên bà vào xem phiên khuya, chắc do câu chuyện

chiều nay khiến bà tò mò ghé thử cho biết. Điều này, một lần nữa, xác nhận rõ ràng: bà Tám Hoà và

tài khoản #7204 là hai người hoàn toàn khác nhau, xuất hiện cùng lúc trong cùng một phiên, không thể

nào là một.

"Dạ bà thức khuya vậy coi chừng mệt à bà, bà ngủ sớm đi." Thương gõ trả lời, vừa mừng vì có bằng

chứng rõ ràng, vừa hơi buồn cười vì tình huống trùng hợp này.

Mười hai giờ, đúng như mọi đêm, dòng thông báo quen thuộc lại nhảy lên, tách biệt hẳn khỏi bình

luận của bà Tám Hoà đang hiện phía trên.

[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 27, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 4.000đ]

Mã 27 là một cuộn dây thun buộc tóc, món nhỏ, không liên quan gì tới ký ức nào của Thương. Cô nhìn

hai dòng thông báo nằm cạnh nhau trên màn hình, một của bà Tám Hoà hiện tên thật, một của #7204 ẩn

danh, hai con người, hai hành vi hoàn toàn khác biệt, chỉ tình cờ xuất hiện chung một phiên đêm nay,

càng khẳng định chắc chắn hơn rằng giả thuyết ban đầu đã sai hoàn toàn.

Đúng lúc đó, ngoài cửa có tiếng xe máy quen thuộc dừng lại, Kiên tới nhận đơn giao cuối cùng trong

ngày, dựng xe rồi bước vào, đứng chờ Thương đóng gói nốt món hàng.

"Còn có một đơn thôi hả?" Kiên hỏi, ngồi xuống ghế nhựa, mắt liếc qua màn hình đang chạy livestream.

"Dạ, chút xíu nữa em xong." Thương vừa trả lời vừa tiếp tục dán băng keo, tay thoăn thoắt.

Kiên ngồi im một lúc, quan sát Thương làm việc, ánh mắt có gì đó khác thường, không phải kiểu quan

sát bình thường của người đang chờ, mà như đang để ý một điều gì đó tinh tế hơn.

"Thương đang đợi ai đó hả?" Anh hỏi, bất chợt, giọng nhẹ nhưng đủ để Thương khựng tay lại.

"Sao... sao anh hỏi vậy?" Thương ngẩng lên, hơi bối rối vì câu hỏi quá đúng trọng tâm.

"Không biết, thấy Thương hay liếc màn hình kiểu như đang chờ cái gì đó xuất hiện, không giống kiểu

chờ khách mua hàng bình thường." Kiên nhún vai, giọng vẫn nhẹ nhàng, không có ý dò xét, chỉ như một

nhận xét thật lòng.

Thương không biết trả lời sao, cúi xuống giả vờ chăm chú vào món hàng đang gói, tim đập nhanh hơn

một nhịp. Cô chưa từng nghĩ có ai để ý được điều đó, ngay cả Bảo, người ngồi cạnh cô mỗi đêm, cũng

chưa từng nhận ra ánh mắt cô đổi khác mỗi khi gần tới mười hai giờ.

"Em có tí việc thôi, không có gì đâu." Thương nói, cố giữ giọng bình thường, đẩy gói hàng cuối cùng

về phía Kiên.

Kiên nhìn cô một lúc, không hỏi thêm, như đã quen với việc Thương hay giấu bớt chuyện, chỉ gật đầu,

nhận gói hàng, đứng dậy chuẩn bị ra về.

"Có gì cần nói thì nói, anh không ép." Anh nói, giọng vẫn nhẹ như mọi lần, rồi bước ra ngoài, nổ máy

xe, chạy đi.

Thương đứng nhìn theo, trong lòng vừa cảm động vừa hoang mang. Cảm động vì có người để ý tới mình

kỹ tới vậy mà không hề tọc mạch ép hỏi, hoang mang vì nhận ra, có lẽ cái điều cô đang cố giấu kín

với cả gia đình, đã bắt đầu hiện rõ ra bên ngoài, đủ để một người ngoài cuộc như Kiên cũng nhìn thấy

được.

Cô quay vào, tắt máy quay, dọn dẹp lại chỗ ngồi, đầu óc vẫn còn vương lại câu hỏi của Kiên. Trước

khi xuống gác, cô mở lại cuốn "Sổ Theo Dõi", gạch hẳn dòng "nghi bà Tám Hoà" bằng một đường thẳng

dứt khoát, rồi để trống một dòng mới bên dưới, chưa viết gì, chỉ để đó, như một khoảng trống đang

chờ một cái tên khác đủ can đảm được viết ra.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →