Ba đêm liền sau vụ bà Tám Hoà, #7204 chỉ mua những món lặt vặt không có ý nghĩa gì đặc biệt, khiến
Thương dần lơi lỏng cảnh giác, gần như đã quen với việc chờ đợi một cách vô định, không còn hồi hộp
như những tuần đầu.
Đêm nay, phiên cuối bắt đầu như thường lệ, Thương rao hết mã hàng, trong đó có một chiếc đồng hồ đeo
tay giá rẻ, dây da tổng hợp, mặt số đơn giản, hàng thanh lý từ một lô đồ phụ kiện nhập về tháng
trước.
"Mã sáu mươi, đồng hồ dây da, giá bốn mươi lăm nghìn, hàng còn mới nguyên." Cô giơ lên trước camera,
xoay vài vòng cho khách xem rõ, giọng đều đều không chút để tâm đặc biệt.
Mười hai giờ, dòng thông báo quen thuộc nhảy lên.
[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 60, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 18.000đ]
Thương liếc qua, thấy đúng mã đồng hồ vừa rao, tim thắt lại một nhịp. Cô ngồi im, hình ảnh một buổi
sinh nhật cũ hiện lên mờ nhạt trong đầu, một buổi sinh nhật không có bánh, không có quà, chỉ có một
lời hứa bâng quơ "để dành tiền mua sau" mà cô đã quên bẵng suốt nhiều năm, giờ bỗng nhiên sống dậy
rõ mồn một khi nhìn thấy chiếc đồng hồ dây da nằm trong rổ hàng của chính mình.
Bốn lần. Búp bê. Giày vải trắng. Đôrêmon. Giờ tới đồng hồ. Bốn món, bốn lần trùng khớp, không còn
chỗ nào cho sự hoài nghi nữa, chỉ còn lại câu hỏi ngày càng nặng nề: người này biết mình tới mức
nào, và bằng cách nào.
Cô cố nhớ lại buổi sinh nhật đó rõ hơn, chỉ lôi ra được vài mảnh rời rạc: một căn phòng nhỏ, ánh
đèn vàng, tiếng cười của ai đó, và cảm giác thất vọng nhẹ khi không có món quà nào ngoài một câu nói
"để dành tiền mua sau" mà cô, khi đó còn quá nhỏ, đã tin là thật. Cô không nhớ rõ đó là năm nào, chỉ
áng chừng phải trước năm cô mười tuổi, trước cái mốc mọi thứ trong nhà bắt đầu đổi khác.
"Chị Thương ơi, đồng hồ này còn mã khác không chị?" Một khách hỏi, kéo cô về với thực tại.
"Dạ... dạ còn nha, để chị coi lại." Thương lắp bắp, tay run run lục lại kho hàng, cố giữ nhịp làm
việc bình thường trong khi đầu óc vẫn còn quay cuồng.
Cô hoàn thành nốt phiên livestream trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, mọi câu trả lời đều mang tính
máy móc, âm thanh phát ra từ miệng nhưng tâm trí đã bay đi đâu mất, chỉ còn văng vẳng lại câu hỏi
cũ, giờ đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực mỗi đêm.
Tắt máy xong, Thương ngồi lặng trong bóng tối, tay siết chặt điện thoại tới mức các đốt ngón tay
trắng bệch. Cô nhìn lại chiếc đồng hồ vừa bán, tưởng tượng cảnh nó đang được gói ghém, chuẩn bị giao
tới tay một người mà cô hoàn toàn không biết mặt, không biết tên, chỉ biết một con số và một thói
quen chuyển khoản kỳ lạ.
"Người này biết mình tới mức nào?" Cô thì thầm, giọng run run, câu hỏi lần này không còn mang màu
sắc tò mò như những lần trước, mà đã pha lẫn một chút sợ hãi thật sự.
Cô mở cuốn "Sổ Theo Dõi", viết thêm dòng thứ tư vào cột những món trùng khớp, tay run tới mức chữ
viết ra nguệch ngoạc hơn hẳn những dòng trước. Bốn món, bốn lần, và cô biết, mình không thể chờ đợi
thêm được nữa, phải tìm ra câu trả lời trước khi cái cảm giác bị theo dõi này nuốt chửng lấy sự bình
yên ít ỏi còn sót lại trong cuộc sống vốn đã đủ vất vả của mình.
Cô nghĩ tới việc kể hết cho bà nội nghe, nhưng lại thôi, hình dung cảnh bà nội đang gồng gánh khoản
nợ, giờ nghe thêm chuyện này chắc chắn sẽ càng thêm rối trí. Cô nghĩ tới việc hỏi thẳng Bảo xem có
cách nào tra ra danh tính đằng sau một tài khoản ẩn danh không, nhưng đồng hồ đã gần một giờ sáng,
Bảo còn phải dậy sớm đi học, đánh thức em dậy giữa đêm vì chuyện này thì thật không phải.
Cuối cùng, cô chỉ ngồi lại một mình, như mọi lần, gấp cuốn sổ, tắt đèn bàn, nhưng trước khi rời khỏi
gác lửng, cô đứng lại một lúc bên khung cửa sổ nhỏ, nhìn ra con hẻm tối, lòng thầm hứa với chính
mình: ngày mai, dù có phải làm gì đi nữa, cô cũng sẽ tìm cách bắt đầu lần theo dấu vết thật sự, thay
vì chỉ ngồi chờ đợi những đơn hàng tiếp theo xuất hiện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →