Sáng sớm, bà nội ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một tờ giấy, cây bút bi, và cái máy tính bỏ túi cũ kỹ
nút bấm đã mòn gần hết chữ số. Thương bước xuống, thấy cảnh đó thì dừng lại, kéo ghế ngồi cạnh, không
đợi bà nội mời.
"Bà nội tính gì vậy?"
"Tính lại coi còn thiếu nhiêu." Bà nội không giấu nữa, có lẽ sau chuyện tờ giấy dán trước cửa, bà
cũng hiểu che giấu thêm cũng chẳng ích gì. Bà đẩy tờ giấy về phía Thương, để cháu tự nhìn.
Thương cầm tờ giấy lên, đọc từng dòng số bà nội đã ghi: tổng nợ gốc bốn mươi lăm triệu, đã trả được
mười hai triệu qua tám tháng, còn lại ba mươi ba triệu, cộng thêm phần lãi phát sinh mỗi tháng nếu
trễ hạn.
"Còn ba mươi ba triệu hả bà?" Thương hỏi, giọng khẽ, con số lớn hơn cô tưởng tượng nhiều.
"Ừ. Cuối tháng này, nếu không gom đủ một phần kha khá, chắc phải tính đường khác." Bà nội thở dài,
tay cầm cây bút gõ nhẹ lên mặt bàn, một cử chỉ lo lắng quen thuộc.
"Đường khác là đường gì bà?"
"Chắc bà phải đi vay chỗ khác đắp vô." Bà nội nói, giọng nhẹ như đang nói một chuyện bình thường,
nhưng Thương nghe xong lại thấy lạnh cả người.
"Bà nội, đừng vay thêm nữa, mình đang nợ muốn ngộp thở rồi mà." Thương nói, giọng có phần gấp gáp,
hình dung ra cảnh vay chỗ này trả chỗ kia, một vòng xoáy không lối thoát mà cô từng nghe kể qua nhiều
câu chuyện của người quen.
"Vậy chớ con biểu bà làm sao? Tiền đâu ra kịp trong có mười ngày nữa?" Bà nội gằn giọng, không phải
cáu với Thương, mà cáu với chính hoàn cảnh bất lực của mình.
Hai bà cháu ngồi im một lúc, không ai nói thêm, chỉ có tiếng cây bút gõ nhẹ lên bàn của bà nội, đều
đều như một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình đang chạy trong đầu cả hai người.
Ông Lộc, từ phòng trong, tập tễnh bước ra, một tay vịn tường, dáng đi vẫn còn khập khiễng nhưng đã
vững hơn nhiều so với mấy tháng trước. Ông nhìn thấy tờ giấy trên bàn, hiểu ngay câu chuyện, gương
mặt thoáng chút áy náy.
"Tại... tại ba mà ra nông nỗi này." Ông nói, giọng chậm, từng chữ nặng nề như phải cố gắng lắm mới
thốt ra được.
"Ba đừng nói vậy, đâu phải lỗi ba, bệnh tật ai muốn đâu." Thương vội đỡ lời, đứng dậy dìu ba ngồi
xuống ghế, giọng dịu lại hẳn so với lúc nãy đang tranh luận với bà nội.
Bà nội cũng quay sang, giọng bớt gắt, chuyển sang dỗ dành con trai. "Thôi, ai cũng có phần lo, không
phải riêng con đâu, ăn sáng đi rồi tính tiếp."
Thương nhìn lịch treo tường, tính nhẩm còn đúng mười ngày nữa là tới hạn. Mười ngày để xoay được một
khoản không nhỏ, trong khi thu nhập từ livestream mỗi tháng chỉ đủ trang trải sinh hoạt phí và một
phần nhỏ trả góp, không thể nào đột biến tăng lên kịp trong thời gian ngắn như vậy.
"Để con nghĩ cách, bà đừng vội đi vay." Thương nói, dù trong đầu cũng chưa có cách nào cụ thể, chỉ
là một lời trấn an để ngăn bà nội khỏi lao vào một vòng nợ mới.
"Ừ." Bà nội gật, không cãi lại, nhưng ánh mắt vẫn còn đầy lo âu, gấp tờ giấy tính toán lại, cất vào
túi áo bà ba, một động tác quen thuộc như cất giấu một gánh nặng không muốn ai khác nhìn thấy lâu
hơn cần thiết.
Thương đứng dậy, ra ngoài sân đứng một lúc, hít thở không khí buổi sáng, cố sắp xếp lại suy nghĩ.
Mười ngày, ba mươi ba triệu, một con số quá lớn so với sức của một tiệm livestream nhỏ như Nhà
Thương. Cô nhìn lên bầu trời còn vương chút sương sớm, tự hỏi liệu có cách nào khác ngoài việc gồng
mình bán hàng thêm mấy phiên nữa mỗi ngày, dù biết thừa cơ thể mình cũng đã tới giới hạn.
Cô lấy điện thoại, mở app tính lại doanh thu trung bình mỗi tháng, thử nhân lên gấp đôi, gấp ba, coi
thử có khả thi không. Con số vẫn không đủ, dù cô có livestream tới kiệt sức cũng khó lòng gom đủ ba
mươi ba triệu trong vòng mười ngày. Cô đút điện thoại vào túi, quay vào nhà, bụng thầm nghĩ có lẽ
phải tính tới việc nói chuyện trực tiếp với bên cho vay, xin giãn thêm ít ngày, dù chưa biết mở lời
thế nào với một người như bà Tư Lượng mà cô còn chưa từng gặp mặt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →