Chiều muộn, Thương đang gấp lại đống áo mới nhận từ chợ thì nghe tiếng xe hơi nhỏ dừng ngay đầu hẻm,
tiếng động cơ khác hẳn tiếng xe máy cà tàng của Chú Sáu Cảnh mọi lần, êm hơn, sang hơn, khiến vài
người hàng xóm cũng phải ngoái nhìn.
Một người phụ nữ trung niên bước xuống, dáng người đẫy đà, mặc áo sơ mi lụa, đeo dây chuyền vàng to
bản, bước đi chậm rãi nhưng đầy uy lực, khiến cả con hẻm như chùng xuống một nhịp khi bà đi ngang
qua.
"Nhà bà Sáu Thảo phải chỗ này không?" Người phụ nữ hỏi, giọng điềm tĩnh, không lớn tiếng nhưng có
một sức nặng khiến người nghe không dám chậm trễ trả lời.
"Dạ... dạ phải." Thương đứng dậy, tay vẫn còn cầm cái áo đang gấp dở, cảm giác một luồng lạnh chạy
dọc sống lưng dù trời chiều không hề se lạnh.
Bà nội từ trong nhà bước ra, thấy khách thì khựng lại nửa giây, gương mặt biến sắc rõ rệt trước khi
kịp lấy lại vẻ bình tĩnh.
"Bà Tư." Bà nội gọi, giọng có phần run, khác hẳn thái độ cứng cỏi thường ngày.
"Cô Sáu à, tui ghé coi tình hình sao rồi. Nghe thằng Cảnh nói cô hẹn cuối tháng, giờ còn mấy ngày
nữa rồi đó." Bà Tư Lượng nói, mắt lướt qua căn nhà trọ nhỏ, từ mái tôn cũ tới bộ bàn ghế nhựa, một
cái nhìn đánh giá lạnh lùng.
"Dạ, tui đang gom, bà Tư cho tui thêm ít bữa." Bà nội chắp tay, giọng gần như van nài, một hình ảnh
Thương chưa từng thấy ở bà nội mình bao giờ, người luôn cứng cỏi trước mặt con cháu.
Bà Tư Lượng không trả lời ngay, chỉ đứng đó, mắt tiếp tục quét quanh, dừng lại một chút ở Thương,
rồi ở Bảo đang đứng thập thò trong cửa, một ánh nhìn đủ khiến cả hai đứa trẻ phải rùng mình.
"Nhà cửa vầy, có gì đáng giá đâu mà chần chừ." Bà Tư Lượng nói, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng câu nói
mang một sức nặng đe doạ ngầm, như đang ám chỉ nếu không trả đúng hạn, bà sẽ tìm cách khác để lấy
lại phần của mình.
"Dạ bà Tư, tui hứa chắc chắn cuối tháng có, bà thương tình cho thêm chút thời gian." Bà nội tiếp tục
van nài, tay run run, Thương đứng gần đó nắm chặt tay Bảo, kéo em lùi lại một bước, một phản xạ bảo
vệ dù biết chẳng làm được gì nhiều.
"Được, cho thêm năm bữa. Nhưng qua năm bữa mà không có, đừng trách tui không nói trước." Bà Tư Lượng
nói, giọng vẫn không đổi, quay lưng bước ra xe, không chào, không nhìn lại, để lại sau lưng một bầu
không khí nặng nề bao trùm cả con hẻm.
Chiếc xe lăn bánh đi, tiếng động cơ êm ái xa dần, nhưng cảm giác lạnh sống lưng vẫn còn đọng lại rất
lâu sau đó. Bà nội đứng chôn chân một lúc, rồi khuỵu xuống ghế, thở dài một hơi dài như vừa trút hết
sức lực còn lại trong người.
"Bà nội ơi." Thương chạy lại đỡ, giọng lo lắng.
"Bà không sao, chỉ hơi mệt." Bà nội xua tay, nhưng Thương nhìn rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên
trán bà, không phải vì nóng, mà vì một nỗi sợ hãi bà đã cố kìm nén suốt cuộc gặp gỡ ngắn ngủi vừa
rồi.
Tối đó, Thương không mở phiên vàng như thường lệ, viện cớ mệt, thực ra vì cần thời gian trấn tĩnh lại
sau hình ảnh bà Tư Lượng đứng giữa hẻm, ánh mắt lạnh lùng quét qua ngôi nhà nhỏ của gia đình cô như
đang định giá một món hàng, chứ không phải nhìn vào cuộc sống của những con người thật sự đang sống
trong đó.
Bảo, sau khi khách lạ đã đi khuất, mới dám lên tiếng, giọng vẫn còn run. "Chị Hai, bả là ai vậy, sao
ghê vậy?"
"Người cho bà nội vay tiền đó." Thương đáp, tay vẫn còn siết chặt vai em, chưa buông ra hẳn.
"Vậy giờ mình phải làm sao?" Bảo hỏi, mắt mở to, lần đầu tiên cậu nhìn thấy rõ mức độ nghiêm trọng
của khoản nợ gia đình đang gánh, không còn là những con số mơ hồ nghe loáng thoáng qua các cuộc gọi
của bà nội nữa.
"Chị chưa biết, nhưng em đừng lo, có chị với bà nội lo." Thương nói, cố giữ giọng vững vàng cho em
yên tâm, dù trong lòng chính cô cũng đang hoang mang không kém.
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, Thương vẫn còn thức, ngồi tính lại số tiền có thể xoay được trong năm
ngày tới, cộng cả tiền dành dụm, tiền bán được từ mấy phiên gần đây, tiền có thể mượn tạm từ cô Hạnh
nếu cần, mọi con số cộng lại vẫn còn cách rất xa so với khoản còn thiếu, và cái hạn năm ngày bà Tư
Lượng vừa đưa ra giờ đè nặng lên cả nhà như một lưỡi dao đã giơ lên, chỉ còn chờ ngày rơi xuống.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →