🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau phiên cuối, Thương ngồi dọn dẹp lại mấy sợi dây điện, cuộn tròn từng đoạn, xếp gọn vào hộp, một

công việc máy móc không cần suy nghĩ nhiều, đủ để đầu óc cô lang thang tự do trong lúc tay vẫn bận

rộn.

Cô nghĩ tới bà Tư Lượng, tới cái hạn năm ngày, tới bốn món hàng trùng khớp kỳ lạ, tất cả những nỗi

lo cứ luân phiên nhau chiếm lấy tâm trí cô hết lượt này tới lượt khác, không cho cô một khoảnh khắc

thật sự yên tĩnh.

Phiên cuối tối nay không có gì đặc biệt, #7204 không xuất hiện, một đêm hiếm hoi vắng bóng. Lẽ ra

điều đó phải khiến Thương nhẹ nhõm, nhưng không hiểu sao, sự vắng mặt đó lại làm cô thấy trống trải

theo một cách kỳ lạ, như thể cô đã quen với việc chờ đợi tới mức chính sự chờ đợi đó, chứ không phải

kết quả của nó, mới là thứ đã trở thành một phần thói quen mỗi đêm của cô.

Rồi, không biết từ đâu, một ý nghĩ khác chen ngang vào giữa mớ hỗn độn đó, một ý nghĩ cô chưa từng

để mình nghĩ tới một cách rõ ràng như vậy trước đây.

Hay là mẹ?

Ý nghĩ đó vừa hiện lên đã khiến tay Thương khựng lại, cuộn dây điện đang cuộn dở rơi khỏi tay, va

xuống sàn gỗ một tiếng cạch nhẹ. Cô ngồi im, tim đập nhanh bất thường, không phải vì sợ hãi như

những lần trước, mà vì một cảm giác khác, phức tạp hơn nhiều, pha trộn giữa hy vọng và một nỗi sợ

còn lớn hơn cả hy vọng.

"Không." Cô lẩm bẩm, giọng cương quyết, như đang cố thuyết phục chính mình. "Vô lý. Bả đi mười ba

năm rồi, sao biết được mấy chuyện này."

Cô nhặt cuộn dây điện lên, tiếp tục công việc dở dang, cố ép mình quay lại với động tác máy móc, cố

đẩy cái ý nghĩ vừa rồi ra khỏi đầu bằng sự bận rộn, một chiến thuật cô đã quen dùng suốt mười ba năm

qua mỗi khi hình bóng người phụ nữ ấy chực hiện lên trong tâm trí.

Nhưng ý nghĩ đó không chịu biến mất dễ dàng như những lần trước. Nó cứ lởn vởn đâu đó, nhắc cô nhớ

lại từng chi tiết: những món đồ đều là thứ cô thích hồi nhỏ, thời điểm trước năm cô mười tuổi, trước

khi mọi thứ trong nhà đổi khác hoàn toàn. Ai mới có thể biết rõ những điều đó, nếu không phải một

người từng ở rất gần cô trong chính khoảng thời gian ấy?

Thương đứng dậy, đi tới góc phòng, mở hộp đồ cũ, nơi cô cất cuốn "Sổ Theo Dõi", cầm nó lên, nhìn

những dòng chữ đã ghi, rồi, bằng một động tác dứt khoát, đóng sập cuốn sổ lại, nhét sâu xuống đáy

hộp, phủ lên trên vài món đồ khác, như thể cất giấu cuốn sổ thì cũng cất giấu luôn được cái ý nghĩ

vừa mới nảy ra.

"Không phải đâu." Cô nói một mình, giọng nhỏ hơn lần trước, không còn chắc chắn như lúc đầu.

Cô đứng đó một lúc lâu trong bóng tối, hai tay ôm lấy vai mình, một cử chỉ tự an ủi vô thức. Trí óc

cô, phần lý trí, tiếp tục đưa ra hàng loạt lý do để bác bỏ giả thuyết vừa rồi: mười ba năm không một

tin tức, không một cuộc gọi, không một lần xuất hiện dù chỉ thoáng qua, một người như vậy làm sao có

thể đột nhiên biết rõ đời sống hiện tại của cô tới từng chi tiết nhỏ.

Nhưng phần cảm xúc, phần đã bị tổn thương và chôn giấu suốt mười ba năm, lại không dễ bị lý lẽ thuyết

phục tới vậy. Nó chỉ lặng lẽ lùi vào một góc, chờ đợi, không biến mất hẳn, chỉ tạm thời im lặng, giống

như một hạt giống vừa được gieo xuống đất, chưa nảy mầm ngay, nhưng cũng không còn cách nào bị nhổ bỏ

hoàn toàn được nữa.

Thương leo lên giường nhỏ kê sát vách gác lửng, kéo mền lên, cố ép mình nghĩ tới chuyện khác: mai

phải ra chợ Tân Bình sớm, phải nghĩ cách xoay tiền cho kịp hạn năm ngày, phải nhắc Bảo hoàn thành bài

tập còn dang dở. Cô liệt kê ra hết những việc cần làm trong đầu, một danh sách dài đủ để chiếm chỗ

mọi suy nghĩ khác, và cứ thế, cô thiếp đi lúc nào không hay, để lại đằng sau một câu hỏi chưa có lời

đáp, tạm thời bị nhốt lại trong một góc tối của tâm trí, chờ ngày bị khơi lại.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →