🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Thương dậy sớm hơn thường lệ, rủ Bảo cùng ra chợ Tân Bình lấy hàng, một chuyến đi hai

chị em ít khi làm chung vì Bảo còn phải đi học, nhưng hôm nay trường cho nghỉ vì họp hội đồng, cậu

vui vẻ nhận lời ngay.

"Đi chợ với chị vui ghê, lâu lắm rồi em mới đi." Bảo nói, ngồi sau xe đạp, tay ôm cái túi vải trống

để đựng hàng lát nữa lấy về.

"Ừ, đi cho biết chị làm ăn cực cỡ nào." Thương đạp xe, cố giữ giọng vui vẻ, cố tình không để tâm

trạng đêm qua ảnh hưởng tới buổi sáng hôm nay.

Ra tới chợ, hai chị em len lỏi qua các dãy sạp, Bảo tò mò nhìn ngó khắp nơi, hỏi đủ thứ chuyện, từ

giá cả tới cách người ta mặc cả, Thương vừa đi vừa trả lời, cố giữ nhịp trò chuyện bình thường, cười

đùa với em như mọi ngày không có gì xảy ra.

"Chị Hai, bên kia có bán đồ chơi nè, coi có gì lạ hông." Bảo kéo tay chị, chỉ về phía một sạp hàng

bán đồ chơi trẻ em rẻ tiền, búp bê, siêu nhân nhựa, banh cao su đủ màu.

Thương đi theo, mắt lướt qua sạp hàng, rồi khựng lại khi thấy một dãy búp bê tóc vàng xếp hàng, giống

hệt con búp bê đã bán cho #7204 hôm mở truyện, chỉ khác màu áo.

Cô đứng đó vài giây, tay hơi run, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng dù đang giữa chợ đông người và

nắng sáng đã lên khá gắt.

"Chị sao vậy?" Bảo hỏi, thấy chị đứng khựng lại bất thường.

"Không có gì." Thương lắc đầu, cố nở nụ cười, bước tiếp, dù trong lòng vừa phải cố gắng rất nhiều để

không để lộ ra sự xao động vừa rồi.

Đây là lần nói dối nhỏ đầu tiên với em trai kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, một lời nói dối vô hại,

nhưng lại khiến Thương thấy hơi áy náy, vì trước giờ hai chị em vốn ít giấu nhau điều gì, nhất là

những chuyện lớn nhỏ trong cuộc sống hằng ngày.

Hai chị em ghé sạp cô Hạnh, lấy đủ số lượng áo và phụ kiện đã đặt trước, cô Hạnh thấy Bảo thì cười

tươi, hỏi thăm chuyện học hành, dúi cho cậu một trái quýt lấy thảo.

"Học giỏi hông con, để mai mốt còn lo cho chị Hai với bà nội nữa đó nghen." Cô Hạnh nói, giọng đùa

mà thật, một câu nói vô tình chạm đúng vào nỗi lo thầm kín Bảo vẫn giữ trong lòng.

"Dạ con học giỏi mà cô, đứng nhất nhì lớp luôn á." Bảo đáp, giọng vẫn tưng tửng, nhưng Thương để ý

thấy em có hơi ưỡn ngực lên một chút, một niềm tự hào nhỏ đáng yêu của tuổi mười lăm.

Cô Hạnh cười lớn, xoa đầu Bảo, rồi quay sang dặn dò Thương thêm vài chuyện về đợt hàng mới sắp về,

giá cả có nhích lên chút do nguồn cung khan hiếm. Thương ghi nhớ, cảm ơn cô Hạnh, hai chị em tiếp

tục khuân hàng ra chỗ dựng xe đạp.

Bảo giúp chị buộc chặt mấy bao tải lên yên sau, cả hai trò chuyện rôm rả suốt quãng đường ra khỏi

chợ, dần dần Thương cũng thấy nhẹ nhõm hơn, cái cảm giác lạnh người lúc nãy trước sạp búp bê tan

biến dần theo tiếng cười đùa của em.

Trên đường về, xe đạp chở nặng hàng, Thương phải đạp chậm hơn, Bảo ngồi sau vừa quạt cho chị vừa kể

chuyện trường lớp, những câu chuyện vụn vặt không đầu không cuối nhưng lại có tác dụng xoa dịu tâm

trạng một cách kỳ lạ.

"Bữa nay đi chợ với chị vui thiệt đó, mai mốt rảnh mình đi nữa nha chị." Bảo nói, giọng hồn nhiên,

hoàn toàn không hay biết những gì đang diễn ra trong đầu chị mình.

"Ừ, mai mốt rảnh chị dắt đi." Thương đáp, mỉm cười thật lòng lần này, cảm ơn trong bụng vì có một

đứa em vô tư như vậy bên cạnh, một chỗ dựa nhẹ nhàng giữa những ngày tháng nặng nề, dù em không hề

biết mình đang mang lại điều đó cho chị.

Về tới nhà, hai chị em khuân hàng vào, mồ hôi ướt đẫm lưng áo cả hai, nhưng ai cũng cười. Bảo chạy

đi rửa mặt trước, còn Thương đứng lại một lúc ở sân, nhìn theo bóng em khuất sau cánh cửa, lòng thầm

nghĩ, dù có chuyện gì xảy ra với cái tài khoản ẩn danh kia, dù câu trả lời cuối cùng có là gì đi

nữa, cô cũng sẽ cố gắng giữ cho Bảo được sống những ngày tháng vô tư như hôm nay càng lâu càng tốt,

không để gánh nặng của người lớn đè sớm lên vai một đứa trẻ mười lăm tuổi.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →