🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối chủ nhật, cả nhà quyết định dọn lại gác xép nhỏ phía trên bếp, nơi chứa toàn đồ cũ tích tụ suốt

nhiều năm, để lấy thêm chỗ chứa hàng livestream đang ngày càng nhiều. Ông Lộc ngồi dưới chỉ đạo, bà

nội lau dọn, còn Thương và Bảo trèo lên gác xép lục lọi từng thùng đồ.

"Trời ơi, đồ gì mà nhiều dữ vậy trời." Bảo càu nhàu, kéo ra một thùng carton đầy bụi, mở nắp ra thấy

toàn quần áo cũ đã chật từ lâu.

"Đồ hồi xưa đó, để riêng ra, cái nào còn xài được thì đem cho, cái nào hư thì bỏ." Thương vừa nói

vừa lục thùng bên cạnh, tay dính đầy bụi bặm.

Bảo lôi ra một chồng tập vở cũ, cột lại bằng dây thun đã mục gần đứt, lật xem qua loa rồi cười lớn.

"Ê chị Hai, coi nè, tập của chị hồi nhỏ nè, chữ chị xấu quắc luôn á!"

Thương quay lại, cầm lấy chồng tập, lật vài trang, thấy nét chữ nắn nót của một đứa trẻ lớp hai, lớp

ba, những bài tập toán, chính tả đã ố vàng theo năm tháng, mang lại cảm giác vừa buồn cười vừa hoài

niệm.

"Chữ hồi đó vậy mà giờ đẹp hơn nhiều à nghen." Cô cười, đùa lại em, tiếp tục lục thùng đồ, không để

ý nhiều tới chồng tập vở, chỉ đặt sang một bên để xem lại sau.

Bảo tiếp tục lục lọi, kéo ra thêm vài món đồ chơi cũ, một cái lồng đèn giấy đã rách, vài viên bi ve,

một con thú nhồi bông sờn lông, mỗi món đều gợi lên vài câu chuyện nhỏ khiến cả hai chị em bật cười

hoặc trầm ngâm một lúc.

Dưới nhà, bà nội gọi vọng lên hỏi có tìm thấy cái quạt máy cũ không, định đem cho nhà bác Tư đầu hẻm

đang cần. Thương lục thêm một hồi, tìm được cái quạt phủ đầy bụi, đưa xuống cho bà nội qua khe cầu

thang, rồi quay lại tiếp tục công việc dở dang trên gác xép, không khí giữa hai chị em vẫn vui vẻ,

xen lẫn tiếng ho khan của bụi bặm và tiếng cười đùa mỗi khi tìm được món đồ gợi kỷ niệm nào đó.

"Cái này của em nè, con gấu bông hồi ba mua cho em lúc sinh nhật năm tuổi." Bảo cầm con gấu bông lên,

giọng có chút xúc động, một kỷ niệm hiếm hoi cậu còn nhớ rõ về khoảng thời gian trước khi mọi thứ

trong nhà thay đổi.

"Giữ lại đi, đừng bỏ." Thương nói, nhìn em một lúc, rồi quay lại với công việc của mình, tay vẫn tiếp

tục phân loại đống đồ cũ thành hai chồng: giữ lại và bỏ đi.

Gần cuối buổi, khi ánh đèn pin điện thoại đã yếu dần vì dùng lâu, Thương với tay lấy chồng tập vở cũ

hồi nãy, định xếp gọn để mang xuống nhà, tay vô tình chạm vào một góc trang giấy hơi gấp khác thường

so với những trang còn lại, như thể có ai đó từng cố ý đánh dấu.

Cô chưa kịp mở ra xem kỹ thì Bảo đã gọi từ góc kia, giọng phấn khích.

"Chị Hai, lại đây coi nè, có cả một bộ đồ chơi xếp hình còn nguyên hộp luôn nè, chắc bán được giá đó

chị!"

Thương đặt chồng tập vở xuống cạnh, chạy qua xem đồ Bảo vừa tìm được, tạm quên đi cái góc giấy gấp

kỳ lạ, để nó nằm đó, chờ một dịp khác, một buổi tối yên tĩnh hơn, khi cô có đủ thời gian và can đảm

để mở nó ra xem thật kỹ.

Cả nhà dọn dẹp tới gần mười giờ đêm mới xong, gác xép giờ đã gọn gàng hơn nhiều, nhường chỗ cho vài

kệ hàng mới. Ông Lộc, dù không lên được gác xép, cũng góp vui bằng cách kể lại vài câu chuyện gắn với

những món đồ Bảo mang xuống cho ông xem, giọng ông chậm nhưng rõ ràng hơn hẳn mấy tuần trước, một

buổi tối hiếm hoi cả nhà cùng cười đùa mà không ai nhắc tới chuyện nợ nần hay chủ nợ.

Thương ôm chồng tập vở cũ xuống gác lửng của mình, đặt lên bàn, định bụng sẽ xem lại sau khi hoàn

thành phiên livestream cuối cùng trong ngày, không ngờ rằng cái quyết định tưởng chừng đơn giản ấy sẽ

mở ra một đêm không giống bất kỳ đêm nào trước đó.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →