🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ hai, ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ nhỏ chiếu thẳng lên chồng tập vở cũ vẫn còn nằm nguyên

trên bàn từ tối hôm trước, Thương ngồi xuống, cầm nó lên, ngón tay lần tới đúng cái góc giấy gấp

khác thường mà cô đã để ý thấy tối qua.

Cô định mở ra xem, nhưng tay chợt dừng lại giữa chừng, một cảm giác e ngại mơ hồ len vào lòng, không

rõ nguyên do, chỉ biết rằng nếu mở trang đó ra, có thể sẽ có điều gì đó cô chưa sẵn sàng đối diện.

"Chắc không có gì đâu." Cô tự nhủ, đặt chồng tập xuống, đứng dậy đi làm việc khác, viện cớ phải

chuẩn bị hàng cho phiên livestream tối nay, một cách trì hoãn quen thuộc.

Cả buổi sáng, Thương bận rộn với công việc thường nhật, đóng gói hàng, trả lời tin nhắn khách, đưa

ba đi tập vật lý trị liệu, nhưng thỉnh thoảng, giữa những khoảng lặng ngắn ngủi, ánh mắt cô lại vô

thức liếc về phía chồng tập vở đang nằm im trên bàn, như một lời mời gọi chưa được đáp lại.

Ở trạm y tế phường, trong lúc chờ ông Lộc tập những bài co duỗi tay quen thuộc, Thương ngồi trên

ghế chờ, tay lướt điện thoại nhưng đầu óc lại không ngừng quay về chồng tập vở đang nằm ở nhà. Cô

tự hỏi, nếu bên trong trang giấy gấp đó chỉ là một bài kiểm tra bình thường, một hình vẽ nguệch

ngoạc nào đó của tuổi thơ, thì tại sao cô lại thấy ngần ngại tới vậy, một sự ngần ngại không giống

với bất kỳ cảm giác nào cô từng có trước đây.

"Con nghĩ gì mà thất thần vậy?" Ông Lộc hỏi, giọng chậm, ngồi nghỉ giữa hai bài tập.

"Dạ không có gì đâu ba, con nghĩ tới đơn hàng tối nay thôi." Thương nói dối, mỉm cười trấn an ba,

rồi đứng dậy phụ điều dưỡng viên đỡ ông tập tiếp bài cuối.

Chiều, sau khi cơm nước xong, cả nhà đã lên phòng nghỉ ngơi, Thương ngồi một mình trên gác lửng,

cầm chồng tập lên lần nữa. Lần này cô quyết tâm hơn, lật từng trang, tìm tới cái góc giấy gấp đặc

biệt đó.

Ngón tay cô chạm vào mép trang giấy, chuẩn bị lật mở, thì điện thoại trên bàn đổ chuông vang lên đột

ngột, tên Bảo hiện trên màn hình.

"Chị Hai ơi, chị lên xem giùm em cái đèn được không, tự nhiên nó chớp chớp kỳ ghê, sợ chập điện."

"Ừ, chị lên liền." Thương đáp, đặt chồng tập xuống, tạm gác lại việc dở dang, chạy đi kiểm tra chuyện

của em, một sự gián đoạn tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại khiến cô thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, như

thể được hoãn lại thêm một chút thời gian trước khi phải đối diện với điều gì đó.

Sửa xong cái đèn (hoá ra chỉ là dây điện lỏng, không có gì nghiêm trọng), Bảo còn nán lại hỏi han

vài câu về việc chuẩn bị hàng tối nay, phụ chị xếp lại mấy chồng áo cho gọn trước khi xuống nhà ăn

cơm chiều cùng cả gia đình. Bữa cơm hôm đó diễn ra bình thường, không ai nhắc gì tới khoản nợ hay

chủ nợ, một sự im lặng nhẹ nhõm hiếm hoi.

Sau bữa cơm, Thương trở lại gác lửng, nhìn chồng tập vở vẫn nằm nguyên trên bàn, cô đứng đó một lúc,

tự hỏi vì sao mình cứ mãi trì hoãn một việc đơn giản như mở một trang giấy cũ.

Cô ngồi xuống, chuẩn bị máy quay cho phiên livestream tối nay, đẩy chồng tập sang một góc bàn, tự

nhủ để sau phiên rồi xem, một lời hứa với chính mình mà cô cũng không chắc liệu tối nay mình có đủ

can đảm thực hiện hay không.

Trước giờ live, cô cầm chồng tập lên lần nữa, đặt tay ngay trang có góc giấy gấp, ngón tay cái miết

nhẹ lên mép giấy, chỉ còn một động tác nhỏ nữa thôi là có thể mở ra xem. Nhưng rồi, cô lại đặt nó

xuống, cất vào ngăn kéo, quyết định để dành cho một đêm yên tĩnh hơn, khi không còn việc gì khác

chen ngang, khi cô thật sự sẵn sàng đối diện với bất cứ điều gì đang chờ đợi bên trong những trang

giấy đã ố vàng ấy.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →