Nửa đêm, sau khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, Thương ngồi một mình trên gác lửng, không mở máy quay,
không chuẩn bị hàng, chỉ có cuốn tập cũ đặt trước mặt và ánh đèn bàn nhỏ soi một vùng sáng vừa đủ.
Đây là lần đầu tiên trong nhiều tuần cô chủ động dành ra một khoảng thời gian riêng, không phải để
livestream, không phải để lo toan việc nhà, chỉ để đối diện với chính mình.
Cô mở cuốn tập, lật từng trang, những bài toán, những bài chính tả nét chữ nắn nót của một đứa trẻ
lớp bốn, cho tới khi tới đúng trang có góc giấy gấp. Cô hít một hơi dài, rồi mở ra.
Đó là một bài tập làm văn, đề bài viết bằng phấn trắng trên bảng năm nào giờ vẫn còn hiện rõ trong
trí nhớ mơ hồ của cô: "Em hãy viết những điều em ước có được trong năm mới." Bên dưới, nét chữ trẻ
con nắn nót từng dòng, năm gạch đầu dòng, mực xanh đã hơi phai màu theo năm tháng nhưng vẫn đọc được
rõ ràng.
Một con búp bê tóc vàng.
Một đôi giày vải trắng.
Một bộ truyện tranh Đôrêmon đầy đủ.
Một cái đồng hồ đeo tay có dây da.
Một chiếc xe đạp nhỏ màu hồng.
Thương ngồi bất động, mắt dán chặt vào trang giấy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô với tay
lấy cuốn "Sổ Theo Dõi" từ ngăn kéo, mở ra, đặt cạnh trang Sổ Ước, hai cuốn sổ nằm song song dưới ánh
đèn bàn, một cũ một mới, một của một đứa trẻ mười tuổi, một của chính cô bây giờ.
Búp bê tóc vàng. Trùng.
Đôi giày vải trắng. Trùng.
Bộ Đôrêmon. Trùng.
Đồng hồ dây da. Trùng.
Bốn trên năm. Bốn món đã xuất hiện, theo đúng thứ tự, không sai một dòng nào, cách nhau bởi những
khoảng thời gian không đều nhưng luôn giữ nguyên trình tự đã được viết ra từ mười ba năm trước, trong
một lớp học nhỏ, bởi một đứa trẻ chưa từng kể điều này cho bất kỳ ai, kể cả người thân trong nhà.
Thương nhớ lại, rất rõ, cái cảm giác của buổi học hôm đó. Cô đã viết những dòng này không phải để nộp
cho ai xem, chỉ là một bài tập bình thường trong vô số bài tập khác, và ngay sau khi làm xong, cô đã
gấp trang giấy lại, giấu nó đi như giấu một bí mật, vì cô sợ nếu ai đó trong nhà biết mình ước những
thứ này, sẽ khiến họ buồn vì không đủ khả năng mua cho cô.
Cô chưa từng đưa trang giấy này cho ai xem. Cô chắc chắn điều đó, chắc chắn tới mức có thể thề trên
bất cứ điều gì. Vậy thì, làm sao một người, dù là ai đi nữa, lại có thể biết chính xác năm điều ước
này, theo đúng thứ tự này, để rồi âm thầm thực hiện từng cái một, cách nhau nhiều tuần, không một lời
giải thích?
Cô nhìn xuống dòng thứ năm, dòng chưa xảy ra: một chiếc xe đạp mini màu hồng. Tay cô run lên, không
phải run vì lạnh, căn gác lửng giữa mùa này không hề lạnh, mà run vì một cảm giác vừa sợ hãi vừa
choáng váng, như thể vừa phát hiện ra mình đang sống trong một câu chuyện mà bản thân chưa bao giờ
được kể trước.
"Vậy... món tiếp theo sẽ là cái này sao?" Cô thì thầm, giọng khàn đặc, không có ai trả lời, chỉ có
tiếng quạt trần quay đều trên đầu và tiếng tim cô đập dồn trong lồng ngực, ngay giữa căn phòng nhỏ
vắng lặng.
Cô ngồi đó rất lâu, không cử động, hai cuốn sổ vẫn mở song song trước mặt, ánh đèn bàn hắt lên hai
trang giấy, một trang mực xanh đã phai của một đứa trẻ mười tuổi, một trang chữ viết vội của một
người phụ nữ hai mươi ba tuổi đang cố lần tìm ra sự thật đằng sau chính tuổi thơ của mình.
Cô không dám gọi tên cái giả thuyết đang hình thành rõ dần trong đầu. Không phải vì cô không nghĩ
tới nó, mà vì mỗi lần nó chực hiện lên thành một cái tên cụ thể, cô lại thấy ngực mình nghẹn lại,
như thể gọi tên nó ra sẽ khiến nó trở thành sự thật quá sớm, trước khi cô đã sẵn sàng để đón nhận,
dù là niềm vui hay là một nỗi đau khác còn lớn hơn cả mười ba năm im lặng vừa qua.
Cô gấp trang Sổ Ước lại, cẩn thận như đang gấp một vật quý giá, đặt nó trở lại đúng vị trí cũ trong
chồng tập, rồi đặt cuốn "Sổ Theo Dõi" lên trên. Hai cuốn sổ nằm chồng lên nhau, một chứng cứ của quá
khứ, một chứng cứ của hiện tại, và ở giữa chúng, một khoảng trống chưa ai dám lấp đầy bằng một cái
tên. Đêm đó, Thương không ngủ được nhiều, nhưng cũng không còn cố gạt bỏ ý nghĩ nào ra khỏi đầu nữa,
chỉ để nó ở đó, lặng lẽ lớn dần theo từng phút trôi qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →