🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm hôm sau, Thương ngồi vào phiên cuối với tâm trạng khác hẳn mọi khi, tay hơi run khi chỉnh lại

camera, mắt cứ liếc về phía góc phòng nơi cô cất cuốn Sổ Ước, như thể chỉ cần nhìn thấy nó là đủ để

giữ mình tỉnh táo trước điều sắp xảy ra.

"Dạ còn vài món cuối nè mọi người." Cô rao hàng, giọng cố giữ bình thường nhưng hơi thiếu tự nhiên,

một khách quen còn hỏi vui "chị hôm nay giọng là lạ à nghen", Thương chỉ cười trừ, nói dối là hơi

khàn tiếng.

Phiên trôi qua chậm chạp, mỗi phút đều nặng nề hơn bình thường, Thương liên tục liếc đồng hồ, tim

đập nhanh dần khi kim giờ tiến gần tới mười hai giờ. Cô đã tự nhủ với mình cả trăm lần trong ngày

rằng có thể món cuối cùng sẽ không xuất hiện, rằng biết đâu chuỗi trùng hợp sẽ dừng lại ở con số bốn,

nhưng trong thâm tâm, cô biết rõ mình không thực sự tin vào điều đó.

Mười hai giờ đúng, dòng thông báo quen thuộc nhảy lên góc màn hình, và lần này, tay Thương run tới

mức suýt làm rơi điện thoại.

[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 75, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 22.000đ]

Mã 75 là một chiếc xe đạp mini màu hồng, khung nhỏ dành cho trẻ em, hàng thanh lý từ một cửa hàng xe

đạp đóng cửa, giá bán chỉ bằng một phần ba giá gốc. Đúng, chính xác là món cuối cùng trong Sổ Ước,

món mà tối qua cô còn ngồi nhìn dòng chữ ấy, tự hỏi liệu nó có thật sự xảy ra hay không.

Thương ngồi sững trước camera, môi mím chặt, cố kìm không để nước mắt trào ra ngay giữa buổi

livestream, trước mặt hàng chục người xem đang chờ cô tiếp tục rao hàng.

"Chị Thương ơi, chị sao vậy?" Một khách quen gõ dòng chat, lo lắng thấy cô im lặng quá lâu.

"Dạ không có gì, bụi bay vô mắt." Thương gõ trả lời, nói dối như một phản xạ, ngón tay cái đưa lên

dụi khoé mắt, che giấu giọt nước mắt vừa kịp ứa ra.

Cô cố gắng hoàn thành nốt phiên livestream, giọng nói đứt quãng hơn bình thường, vài lần phải dừng

lại hít một hơi dài trước khi tiếp tục rao mã hàng kế tiếp. Khách xem không ai biết được, đằng sau

nụ cười gượng gạo ấy, Thương vừa nhận được xác nhận cuối cùng cho một điều mà suốt mười ba năm qua

cô chưa bao giờ dám hy vọng.

Năm món. Năm lần trùng khớp. Không còn chỗ nào cho sự trùng hợp ngẫu nhiên, không còn chỗ nào cho

những giả thuyết về mạnh thường quân xa lạ hay người quen tình cờ biết chuyện. Chỉ còn lại một khả

năng duy nhất, một khả năng mà cô đã cố tránh né gọi tên suốt bao lâu nay.

Tắt máy xong, Thương ngồi thụp xuống sàn, hai tay ôm mặt, để mặc những giọt nước mắt mà cô đã kìm nén

suốt phiên livestream tuôn ra tự do. Không phải nước mắt của nỗi đau, cũng không hẳn là nước mắt của

niềm vui, mà là một thứ cảm xúc phức tạp hơn nhiều, thứ cảm xúc của một người vừa nhận ra mình chưa

từng thật sự bị bỏ rơi hoàn toàn như bản thân vẫn tự nhủ suốt bao năm qua.

Cô ngồi vậy rất lâu, cho tới khi tiếng khóc dịu xuống, chỉ còn lại tiếng thở dài kéo dài. Cô nhìn lên

góc phòng nơi cất cuốn Sổ Ước, rồi nhìn xuống điện thoại vẫn còn sáng màn hình lịch sử đơn hàng, một

câu hỏi mới, còn lớn hơn cả câu hỏi "ai", bắt đầu hình thành trong đầu cô: nếu đúng là người cô nghĩ,

thì tại sao, sau mười ba năm im lặng tuyệt đối, bà lại chọn cách xuất hiện như thế này, âm thầm, không

một lời, không một lần dám lộ diện?

Cô đứng dậy, bước lại phía cửa sổ nhỏ, nhìn xuống con hẻm tối. Nếu là bà thật, bà đang ở đâu, làm gì,

có khoẻ không, có biết ba đã bệnh không, có biết nhà đang nợ nần không. Hàng chục câu hỏi cùng lúc ùa

về, chồng chất lên nhau, không câu nào có lời đáp ngay lúc này, chỉ có thể chờ đợi, tiếp tục quan sát,

tiếp tục ghi chép, cho tới khi tìm được câu trả lời chắc chắn hơn một linh cảm.

Cô không dám kể chuyện này cho ai trong nhà, ít nhất là chưa phải lúc này. Bà nội chắc chắn sẽ phản

ứng dữ dội nếu nghe nhắc tới hai chữ "mẹ", ba thì đang cần sự bình yên để hồi phục, còn Bảo, đứa em

gần như không còn nhớ gì về người phụ nữ ấy, biết đâu sẽ chỉ thêm hoang mang nếu nghe chị kể một câu

chuyện còn chưa có gì chắc chắn. Thương quyết định, ít nhất là lúc này, cô sẽ tự mình mang theo bí

mật này, một mình, cho tới khi tìm ra được điều gì đó rõ ràng hơn để nói.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →