🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Thương xin phép bà nội cho ra ngoài một lúc, viện cớ đi mua thêm vài món phụ kiện còn

thiếu cho phiên livestream tối nay. Thay vì ra chợ, cô đi bộ tới công viên nhỏ gần nhà, một mảnh

đất trống được quây lại với vài cái xích đu, cầu tuột cũ kỹ và mấy hàng ghế đá.

Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới bóng cây, không làm gì cả, chỉ ngồi im, nhìn mấy đứa trẻ đang

chơi đùa trên sân, tiếng cười giòn tan vang lên giữa buổi sáng nắng nhẹ.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều tháng Thương cho phép mình có một khoảng thời gian hoàn toàn không

làm gì, không livestream, không đóng gói hàng, không lo nghĩ về khoản nợ, chỉ đơn giản là ngồi một

mình, để đầu óc lắng lại sau cơn chấn động của tối qua.

Một bé gái chừng năm sáu tuổi chạy tới gần chỗ mẹ đang ngồi trên ghế đá cách đó không xa, kéo tay áo

mẹ, giọng nũng nịu.

"Mẹ ơi, con muốn ăn kem, mẹ mua cho con đi mà."

"Ừ, để mẹ mua." Người mẹ đứng dậy, dắt tay con gái đi về phía chiếc xe kem đẩy dạo gần cổng công

viên, dáng vẻ hai mẹ con vui vẻ, tự nhiên như một cảnh tượng bình thường nhất trên đời.

Thương nhìn theo, một cảm giác nghèn nghẹn dâng lên trong cổ họng. Cô nhớ, hoặc cố nhớ, xem hồi nhỏ

mình có từng được như vậy không, có từng nũng nịu đòi mẹ mua kem, mua quà, và được đáp lại bằng một

cái gật đầu dễ dàng như thế không. Ký ức quá xa, quá mờ, cô không chắc mình còn nhớ được gì thật, hay

chỉ là những mảnh tưởng tượng cô tự lắp ghép lại từ những gì mình ước ao.

Cô đứng dậy, không muốn ngồi nhìn cảnh đó lâu hơn, sợ cảm xúc dâng lên quá mức giữa nơi công cộng.

Cô bước ra khỏi công viên, đi bộ không định hướng qua vài con phố nhỏ, để chân dẫn đường thay vì đầu

óc, một cách cô hay dùng mỗi khi cần thời gian sắp xếp lại cảm xúc trước khi về nhà đối diện với mọi

người.

Đi ngang một tiệm tạp hoá, cô dừng lại mua một chai nước, người bán hàng, một cô gái trạc tuổi cô,

hỏi thăm vài câu xã giao, Thương trả lời qua loa rồi tiếp tục đi, không muốn dừng lại trò chuyện lâu

với ai lúc này. Trên đường về, cô đi ngang qua vài sạp hàng nhỏ khác, mắt lơ đãng nhìn mà không thật

sự thấy gì, đầu óc vẫn còn vướng lại hình ảnh hai mẹ con vừa rồi ở công viên.

Về tới nhà, Bảo đang ngồi lau dọn lại mấy món đồ chơi tìm được hôm dọn kho, ngẩng lên thấy chị thì

hỏi.

"Chị đi mua đồ mà sao về tay không vậy?"

"Ơ... hết hàng chị cần rồi, để bữa khác." Thương nói dối, ngồi xuống cạnh em, cầm lấy một món đồ

chơi lên xem cho có việc làm, che giấu sự bối rối vừa rồi.

Bảo không nghi ngờ gì, tiếp tục lau dọn, huyên thuyên kể chuyện trường lớp như mọi khi. Thương ngồi

nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, nhưng phần lớn tâm trí vẫn đang xử lý những gì vừa xảy ra trong

đầu suốt buổi sáng nay.

Cô quyết định, ít nhất lúc này, sẽ chưa nói với ai trong nhà về giả thuyết của mình, kể cả Bảo. Không

phải vì không tin em, mà vì cô cần thêm thời gian, thêm bằng chứng, trước khi dám mở miệng nói ra một

điều có thể làm đảo lộn cả gia đình, nhất là khi bà nội vẫn còn giữ nguyên vẹn nỗi hằn học suốt mười

ba năm qua đối với cái tên ấy.

Tối đó, chuẩn bị cho phiên livestream, Thương ngồi trước camera, cố lấy lại vẻ bình thường quen

thuộc, nhưng trong lòng, cô biết, mọi thứ đã không còn như trước nữa, và cô sẽ phải học cách sống

chung với bí mật này, một mình, cho tới khi tìm ra được câu trả lời cuối cùng.

Trước khi bấm nút phát trực tiếp, cô liếc nhìn cuốn Sổ Ước giờ đã được cất kỹ trong ngăn kéo cùng

cuốn "Sổ Theo Dõi", hai vật chứng nhỏ bé nhưng mang sức nặng lớn hơn bất cứ điều gì khác trong căn

gác lửng này. Cô hít một hơi thật sâu, nở nụ cười quen thuộc, và bắt đầu phiên livestream như thể

không có gì đã thay đổi, dù chính cô biết rõ, từ tối qua, mọi thứ đã khác đi rất nhiều.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →