Vài đêm sau, phiên cuối lại trôi qua bình thường, Thương đã dần lấy lại được nhịp sống quen thuộc,
dù trong lòng vẫn luôn có một phần chú ý đặc biệt dành cho những đơn hàng của #7204, giờ không còn
mang cảm giác sợ hãi như trước, mà pha lẫn một sự chờ đợi thầm kín, gần như hy vọng.
Đêm nay, trong rổ hàng có thêm vài món thực phẩm chức năng cô mới nhập thêm theo yêu cầu của vài
khách hàng lớn tuổi, trong đó có một hộp thuốc bổ gan, loại phổ biến, giá bình dân, không có gì đặc
biệt.
"Mã tám mươi, thuốc bổ gan, hàng chính hãng giá tốt, ai cần cho người lớn tuổi trong nhà thì lấy
nha." Cô rao qua loa, không để tâm nhiều, chỉ là một trong nhiều món hàng của tối nay.
Mười hai giờ, dòng thông báo quen thuộc nhảy lên.
[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 80, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 11.000đ]
Thương liếc qua, thoạt đầu không có phản ứng gì đặc biệt, cho tới khi cô sực nhớ ra: hộp thuốc bổ
gan này, đúng loại bác sĩ đã kê cho ba cô uống hỗ trợ hồi phục sau tai biến, loại thuốc cả nhà đang
định mua thêm nhưng chưa kịp vì còn phải ưu tiên tiền cho khoản nợ.
Cô ngồi chết sững, còn hoảng hơn cả lúc phát hiện ra Sổ Ước. Nếu như năm món trước là những thứ gắn
với ký ức tuổi thơ, thứ chỉ cần biết về quá khứ của cô là có thể đoán được, thì món này lại khác hoàn
toàn. Đây là nhu cầu HIỆN TẠI, một nhu cầu chỉ mới phát sinh gần đây, chỉ những người thân thiết nhất
trong gia đình mới biết rõ.
"Làm sao... làm sao mà biết được?" Cô lẩm bẩm, giọng run rẩy, tay bất giác đưa lên che miệng.
Cô cố hoàn thành nốt phiên livestream trong trạng thái hoảng loạn được kìm nén, giọng nói líu ríu
hơn bình thường, vài lần trả lời sai câu hỏi của khách khiến phải xin lỗi rối rít.
Tắt máy ngay khi có thể, sớm hơn cả những lần trước, việc đầu tiên Thương làm không phải ngồi khóc
hay viết vào sổ, mà là đứng bật dậy, chạy xuống cầu thang, tới cửa chính, kiểm tra xem đã khoá kỹ
chưa, rồi vòng ra sau kiểm tra luôn cửa sổ bếp, một phản xạ hoàn toàn khác với những đêm trước.
Nỗi sợ lần này khác hẳn. Không còn là nỗi sợ mơ hồ trước một bí ẩn xa xôi, mà là nỗi sợ gần, cụ thể,
thật: có ai đó, bằng cách nào đó, đang biết rõ những gì đang xảy ra trong chính ngôi nhà này, ngay
lúc này, không phải chuyện của mười ba năm trước.
Kiểm tra xong hết các cửa, Thương đứng giữa nhà, thở dốc, cố trấn tĩnh lại bản thân. Nếu đúng là mẹ,
tại sao bà lại biết cả chuyện thuốc men của ba, người mà đáng lẽ bà không còn liên lạc gì từ nhiều
năm nay? Có phải bà vẫn còn giữ liên lạc với ai đó trong nhà mà cô không biết? Hay có một cách nào
khác để bà theo dõi được đời sống hiện tại của cả gia đình, không chỉ dừng lại ở những ký ức cũ?
Cô nghĩ tới việc gọi Kiên, người duy nhất từng chạm gần tới sự thật khi hỏi cô có đang đợi ai đó
không, nhưng nhìn đồng hồ đã gần một giờ sáng, cô lại thôi, không muốn làm phiền giờ này. Cô nghĩ
tới việc đánh thức bà nội dậy hỏi thẳng, nhưng lại sợ phản ứng dữ dội quen thuộc mỗi khi nhắc tới
cái tên ấy sẽ khiến mọi chuyện rối thêm giữa đêm khuya, không giải quyết được gì mà chỉ khiến cả nhà
mất ngủ.
Cuối cùng, cô lên gác lửng, khoá cửa phòng cẩn thận hơn thường lệ, một hành động thừa thãi vì trong
nhà vốn chẳng ai xâm phạm phòng riêng của cô, nhưng lại giúp cô thấy an tâm hơn một chút giữa cảm
giác bất an đang bủa vây.
Cô đứng đó rất lâu trong bóng tối phòng khách, không dám bật đèn sợ đánh thức mọi người, chỉ có ánh
trăng mờ hắt qua ô cửa sổ nhỏ, và trong đầu cô, câu hỏi "ai" giờ đã kéo theo một câu hỏi mới, còn khó
trả lời hơn: người đó, dù là ai, đang theo dõi gia đình cô sát sao tới mức nào, và bằng cách nào?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →