Sáng hôm sau, trong phòng ông Lộc, bà nội đang lau dọn giường chiếu, Thương phụ gấp lại chăn màn,
hai bà cháu nói chuyện về việc cần mua thêm vài món đồ hỗ trợ chăm sóc, một danh sách viết tay dán
trên tường cạnh giường, nét chữ nguệch ngoạc của bà nội.
"Còn thiếu tã người lớn nữa, loại size lớn, bữa trước mua hết rồi mà chưa mua lại được." Bà nội nói,
tay vẫn tiếp tục công việc, giọng có phần mệt mỏi vì phải tính toán chi tiêu từng khoản nhỏ.
"Dạ để con để ý, coi có tiền dư con mua." Thương đáp, ghi nhớ trong đầu, dù biết khoản tiền dư dạo
này gần như không có, mọi thứ đều phải ưu tiên cho khoản nợ sắp tới hạn.
Cả ngày hôm đó trôi qua bình thường, Thương bận rộn với công việc thường lệ, gần như quên bẵng cuộc
trò chuyện buổi sáng, cho tới tối, khi phiên cuối bắt đầu và cô mở kho hàng, tình cờ thấy trong lô
hàng gia dụng mới nhập có vài gói tã người lớn, loại giá rẻ, cô lấy về bán thử theo yêu cầu của vài
khách hàng lớn tuổi trong xóm.
"Mã chín mươi, tã người lớn size L, hàng công ty, giá tốt cho ai cần chăm sóc người nhà." Cô rao,
không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ là một món hàng bình thường trong danh mục.
Mười hai giờ, dòng thông báo quen thuộc lại xuất hiện.
[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 90, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 6.000đ]
Thương nhìn mã hàng, tim thắt lại lần nữa. Đúng loại tã bà nội vừa nhắc sáng nay, đúng size, đúng
nhu cầu cụ thể của gia đình cô ngay lúc này. Không còn nghi ngờ gì nữa, người này không chỉ biết về
quá khứ của cô, mà còn đang theo dõi rất sát những gì gia đình cô cần trong hiện tại, gần như theo
thời gian thực.
Cô hoàn thành phiên livestream với tâm trạng nặng nề, cố không để lộ ra ngoài, nhưng khi tắt máy, cô
ngồi lặng rất lâu, không còn khóc như những lần trước, chỉ còn lại một cảm giác choáng váng pha lẫn
sợ hãi lan toả khắp người.
Cô mở lại cuốn "Sổ Theo Dõi", thêm một cột mới bên cạnh cột ghi các món trùng Sổ Ước: cột "món hiện
tại", ghi lại hộp thuốc bổ gan và gói tã người lớn, hai món hoàn toàn khác về bản chất so với năm
món đầu. Nhìn hai cột song song trên trang giấy, cô nhận ra một điều: người này không chỉ đang cố
bù đắp cho một tuổi thơ đã mất, mà còn đang thực sự quan tâm, sát sao, tới những gì gia đình cô đang
cần ngay lúc này, một sự quan tâm chỉ có thể tới từ một người vẫn còn giữ liên lạc, bằng cách nào
đó, với đời sống hiện tại của họ.
Ý nghĩ đó vừa khiến cô ấm lòng, vừa khiến cô sợ hãi hơn bao giờ hết. Ấm lòng vì nếu đúng là mẹ, thì
bà chưa từng thật sự rời bỏ gia đình hoàn toàn như mọi người vẫn nghĩ. Sợ hãi vì nếu có ai đó đang
theo dõi sát tới mức này, thì rõ ràng, sự riêng tư của cả nhà, dù họ có biết hay không, đã không còn
trọn vẹn từ lâu.
Sáng hôm sau, khi Thương đang chuẩn bị đồ ăn sáng, bà nội bước vào bếp, đứng nhìn cháu một lúc, ánh
mắt dò xét khác thường.
"Bây có chuyện gì giấu bà hả?" Bà nội hỏi, bất ngờ, giọng nghiêm túc hơn mọi lần.
Thương giật mình, tay đang cầm đũa khựng lại. "Dạ... đâu có gì đâu bà."
"Bà thấy bây dạo này là lạ, hay thẫn thờ, có bữa còn nghe bây nói mớ gì đó trong lúc ngủ trưa." Bà
nội tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi mặt cháu, một sự quan sát tinh tế mà Thương không ngờ tới, luôn
nghĩ bà nội quá bận rộn với gánh nặng riêng để ý được những thay đổi nhỏ ở người khác.
"Dạ con... con chỉ mệt thôi bà, dạo này bán hàng cực quá." Thương nói, cố giữ giọng bình thường,
tránh ánh mắt bà nội bằng cách cúi xuống xào nốt món trứng đang dở trên bếp.
Bà nội nhìn cháu thêm một lúc, không nói gì thêm, nhưng vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự nghi ngờ chưa
được giải toả, như thể bà biết rõ cháu mình đang giấu điều gì đó, chỉ là chưa biết phải hỏi thế nào
để cháu chịu nói ra sự thật.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →