Chiều muộn, bà nội ngồi dưới hiên nhà, tay cầm kim chỉ vá lại cái áo bà ba đã sờn vai, ánh nắng cuối
ngày hắt vào tạo thành một vệt sáng ấm trên nền gạch. Thương ngồi xuống cạnh, cầm một cái áo khác
cần vá nút, hai bà cháu làm việc trong im lặng một lúc.
"Bà nội." Thương lên tiếng, giọng cẩn thận, đã chuẩn bị tinh thần từ trước cho cuộc trò chuyện này.
"Bà kể con nghe đi, cái khoản nợ đó, sao mà tự nhiên đội lên dữ vậy?"
Bà nội ngừng tay kim chỉ, thở dài, có lẽ cảm thấy đã tới lúc không thể né tránh câu hỏi này thêm nữa,
nhất là sau nhiều lần bị Thương hỏi dồn những ngày gần đây.
"Bốn mươi lăm triệu vay ban đầu, để lo viện phí cấp cứu cho ba bây. Người cho vay là bà Tư Lượng,
chắc bây cũng biết mặt rồi, bả tới nhà hôm bữa đó." Bà nội nói, giọng chậm rãi, như đang cố nhớ lại
từng chi tiết.
"Sao bà biết tới bà Tư Lượng vậy?" Thương hỏi tiếp, cố giữ giọng bình tĩnh, không muốn làm bà nội
cảnh giác mà ngừng kể.
"Qua người quen giới thiệu, đêm đó gấp quá, ngân hàng thì không kịp thủ tục, phải vay nóng chỗ khác."
Bà nội trả lời, rồi ngừng lại một chút, tay cầm kim khựng giữa mũi vá, mắt nhìn xuống tấm áo mà
không thấy gì cả, như đang lục lại một ký ức cũ đã lâu không chạm tới. "Mà kỳ, nghe nói hồi xưa cũng
có người quen mắc nợ y vậy, kiểu vay một chỗ rồi bị đẩy qua chỗ khác, lãi cứ đội lên hoài không dứt
được."
"Người quen nào vậy bà?" Thương hỏi, tim đập nhanh hơn, cảm giác như sắp chạm tới một manh mối quan
trọng.
Bà nội khựng lại, như vừa nhận ra mình lỡ lời, đưa tay lên xoa trán, giọng trở nên dè dặt hơn hẳn.
"Thôi, chuyện cũ rồi, nhắc chi cho thêm rối. Con vá xong cái áo đó chưa, đưa bà coi."
Thương biết, đây chính là lúc bà nội đóng cửa câu chuyện lại, một thói quen quen thuộc của bà mỗi
khi chạm tới vùng ký ức nào đó bà không muốn đào sâu thêm. Cô không ép, chỉ lặng lẽ đưa cái áo cho
bà nội xem, trong đầu vẫn không ngừng xoay quanh câu nói vừa rồi: "cũng có người quen mắc nợ y vậy".
Bà nội cầm cái áo, kiểm tra đường chỉ Thương vừa vá, gật gù khen "được đó, khéo tay hơn hồi trước
rồi", cố tình chuyển hẳn sang một chủ đề nhẹ nhàng khác, khen ngợi tay nghề của cháu, kể vài chuyện
vặt vãnh về mấy người hàng xóm, như muốn xoá đi dấu vết của câu chuyện vừa lỡ hé mở.
Thương vẫn ngồi đó, gật đầu đáp lại vài câu, nhưng đầu óc đã không còn ở trong cuộc trò chuyện nữa.
Cô cố nhớ lại chính xác từng chữ bà nội vừa nói, sợ nếu để lâu sẽ quên mất chi tiết quan trọng. "Người
quen mắc nợ y vậy" — có thể là bất kỳ ai, một người hàng xóm cũ, một người bà con xa, nhưng cũng có
thể, rất có thể, là chính người phụ nữ mà cả nhà đã cấm nhắc tên suốt mười ba năm qua.
Ai? Người quen nào? Có liên quan gì tới bà Xuân không, hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên trong
lời kể của một bà cụ đang cố nhớ lại chuyện cũ?
Thương không dám hỏi thêm, sợ bà nội nghi ngờ vì sao cháu lại tò mò quá mức về chuyện này. Cô cất
câu hỏi đó vào trong đầu, cùng với những mảnh ghép khác đang dần được thu thập, tự nhủ sẽ tìm cách
khai thác thêm vào một dịp khác, khi bà nội đỡ cảnh giác hơn.
"Bà nội." Cô gọi lần nữa, giọng nhẹ nhàng. "Bà đừng giấu con nữa nha, con lớn rồi, con muốn phụ bà
lo, chứ giấu hoài con không giúp được gì cả."
Bà nội nhìn cháu một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, vừa thương vừa có chút bất lực, cuối cùng chỉ gật
đầu nhẹ, không hứa hẹn gì cụ thể, nhưng cũng không phủ nhận rằng mình đang giấu nhiều hơn những gì
đã kể, một sự thừa nhận ngầm khiến Thương càng thêm chắc chắn, đằng sau khoản nợ này, còn có một câu
chuyện dài hơn nhiều mà bà nội chưa sẵn sàng kể hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →