Tối đó, sau khi giao xong đơn hàng cuối, Kiên không vội chạy xe đi ngay như mọi khi, ngồi nán lại
trên bậc thềm trước cửa, có vẻ như cảm nhận được điều gì đó khác lạ trong không khí, dù Thương chưa
nói gì cả.
"Hôm nay Thương coi mệt hơn mọi bữa há." Anh nói, ngồi xuống cạnh, không nhìn thẳng vào cô, chỉ nhìn
ra con hẻm tối, cách hỏi thăm nhẹ nhàng không gây áp lực.
"Dạ... cũng bình thường mà anh." Thương đáp, tay vẫn xoay xoay cái điện thoại trong tay, một cử chỉ
vô thức khi đầu óc đang rối bời.
Hai người ngồi im một lúc, không ai nói gì, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm và tiếng xe
cộ xa xa vọng lại từ đường lớn. Thương nhìn Kiên, người vẫn kiên nhẫn ngồi đó, không hối thúc, không
tọc mạch, chỉ đơn giản là hiện diện, và bất chợt, cô cảm thấy một sự thôi thúc muốn kể ra, không phải
kể hết mọi chi tiết, chỉ là một phần, đủ để giảm bớt sức nặng đang đè lên vai mình.
"Anh Kiên, em hỏi cái này được không?" Thương lên tiếng, giọng hơi ngập ngừng.
"Ừ, hỏi đi."
"Nếu... nếu có một người từng bỏ đi rất lâu, rồi bất ngờ quay lại bằng một cách kỳ lạ, không nói
thẳng, chỉ âm thầm làm những việc tốt mà không lộ diện, anh nghĩ người đó có đáng được tha thứ
không?" Thương hỏi, cố giữ câu hỏi ở mức chung chung, không nêu rõ đang nói về ai.
Kiên im lặng một lúc, suy nghĩ nghiêm túc trước khi trả lời, không vội vàng đưa ra một câu trả lời
sáo rỗng.
"Anh không biết rõ hoàn cảnh nên khó nói đúng sai. Nhưng anh nghĩ, người ta bỏ đi chắc cũng có lý do
của họ, có khi họ cũng khổ tâm không kém người ở lại đâu. Còn tha thứ hay không, cái đó là quyền của
người bị bỏ lại, không ai có quyền ép được."
Thương gật gù, câu trả lời của Kiên không đưa ra một kết luận rõ ràng, nhưng lại khiến cô thấy nhẹ
nhõm hơn, như thể được ai đó xác nhận rằng cảm xúc rối bời của mình là điều bình thường, không có gì
sai khi chưa biết phải nghĩ sao cho đúng.
"Anh có ai từng bỏ đi vậy không?" Cô hỏi lại, tò mò muốn biết vì sao Kiên lại có được câu trả lời
thấu đáo tới vậy.
"Có, ba anh. Bỏ má con anh đi lúc anh còn nhỏ xíu, giờ cũng không biết sống chết ra sao." Kiên nói,
giọng vẫn bình thản, như đã kể chuyện này nhiều lần tới mức không còn thấy đau nữa, hoặc đã học được
cách giấu cái đau đó rất khéo. "Lúc nhỏ anh giận dữ lắm, lớn lên rồi mới hiểu, giận hoài cũng chẳng
thay đổi được gì, chỉ tổ mình mệt thêm."
"Vậy anh tha thứ được rồi hả?" Thương hỏi, giọng nhỏ lại.
"Cũng không hẳn là tha thứ, chỉ là không còn để bụng nữa thôi. Khác nhau đó." Kiên cười nhẹ, một nụ
cười có chút gì đó từng trải hơn tuổi hai mươi lăm của anh.
"Thương đang nghĩ tới chuyện của ai vậy? Có phải chuyện của Thương không?" Kiên hỏi, giọng nhẹ nhàng
nhưng ánh mắt có vẻ đã đoán ra phần nào.
Thương im lặng, không xác nhận cũng không phủ nhận, chỉ cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay đang đan vào
nhau trên đùi. Kiên không hỏi thêm, hiểu rằng sự im lặng đó chính là một câu trả lời, chỉ đưa tay
vỗ nhẹ lên vai cô, một cử chỉ an ủi giản dị, không lời.
"Anh không hỏi nhiều đâu, Thương cần nói thì nói, không thì thôi." Anh nói, đứng dậy, chuẩn bị ra về.
"Nhưng nhớ đừng ôm một mình hết, mệt lắm."
"Dạ, em cảm ơn anh." Thương ngước lên, mỉm cười, một nụ cười thật lòng dù vẫn còn vương chút nặng nề
trong ánh mắt.
Kiên gật đầu, đội mũ bảo hiểm, nổ máy xe, trước khi chạy còn ngoái lại nhìn cô một lần nữa, ánh mắt
mang một sự quan tâm không cần diễn đạt bằng lời. Thương đứng nhìn theo cho tới khi bóng xe khuất
hẳn sau góc hẻm, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào, dù bí mật lớn nhất vẫn chưa được nói ra
với ai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →