🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khuya hôm đó, sau khi kết thúc phiên cuối, Thương mang một ly nước ấm pha thuốc vào phòng ba, một

công việc cô vẫn làm đều đặn mỗi tối trước khi đi ngủ, để đảm bảo ông uống thuốc đúng giờ theo toa

bác sĩ dặn.

"Ba, uống thuốc nè." Cô nhẹ nhàng đánh thức ông dậy, đỡ ông ngồi dậy một chút, đưa ly nước tận tay.

Ông Lộc uống thuốc, chậm rãi, tay trái vẫn còn hơi run khi cầm ly, nhưng đã vững hơn nhiều so với

những tuần đầu. Uống xong, ông không nằm xuống ngay, mà nhìn Thương một lúc, ánh mắt có gì đó khác

thường, như đang cân nhắc điều gì đó muốn nói.

"Thương à." Ông gọi, giọng chậm nhưng rõ ràng.

"Dạ ba?"

"Dạo này... con có vẻ nghĩ ngợi nhiều." Ông nói, từng chữ một, cố gắng diễn đạt trọn vẹn dù việc nói

chuyện vẫn còn khó khăn với ông. "Ba... ba già rồi, nhưng ba không mù, ba thấy hết."

Thương im lặng, không biết nên trả lời sao, chỉ ngồi xuống mép giường, cầm lấy bàn tay ba, một cử

chỉ thay cho lời đáp.

"Có phải... con đang nghĩ về má con không?" Ông hỏi, thẳng thắn hơn Thương tưởng, khiến cô giật mình

ngước lên nhìn ông.

"Sao ba biết?" Cô hỏi lại, giọng khẽ, không phủ nhận.

Ông Lộc im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra khoảng không trước mặt, như đang lục lại một vùng ký ức đã

lâu không ai trong nhà nhắc tới.

"Ba đoán thôi. Con hay lặng thinh, đũa gắp nửa chừng rồi bỏ đó, mỗi lần có ai nhắc chuyện gia đình

xưa." Ông nói, rồi ngừng lại một lúc, hít một hơi như đang chuẩn bị sức lực cho câu nói tiếp theo.

"Má con... má con không phải người xấu, chỉ là hồi đó má sợ quá."

Câu nói ngắn ngủi đó khiến Thương sững sờ, đây là lần đầu tiên trong mười ba năm cô nghe được một

điều gì đó về mẹ mà không mang màu sắc hằn học, oán trách như những gì bà nội vẫn luôn nói.

"Ba... ba không giận má sao?" Thương hỏi, giọng run run.

"Có, hồi đó ba giận dữ lắm chứ. Nhưng giờ ba nằm đây, có thời gian nghĩ lại nhiều, ba hiểu ra, người

ta bỏ đi không phải vì không thương, mà vì thương mà không làm được gì, xấu hổ quá nên trốn." Ông

nói, giọng đứt quãng vì mệt, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Ba không biết giờ má con ở đâu, sống sao,

nhưng ba mong má con bình an."

Thương không nói được gì, chỉ ngồi đó, siết chặt bàn tay ba, cảm giác một thứ gì đó vừa vỡ oà vừa

được xoa dịu cùng lúc trong lồng ngực. Cô muốn kể cho ba nghe về những đơn hàng bí ẩn, về Sổ Ước, về

tất cả những gì đang xảy ra, nhưng lại thôi, sợ ông chưa đủ sức khoẻ để đón nhận thêm một cú sốc lớn

như vậy.

"Ba nhớ má không?" Cô hỏi, khẽ tới mức gần như chỉ thì thầm.

Ông Lộc im lặng một lúc lâu, đủ lâu để Thương tưởng ông đã ngủ thiếp đi, rồi mới đáp, giọng nhỏ hơn

cả lúc nãy.

"Nhớ chớ. Nhưng ba không dám nói ra trước mặt má con." Ông nhắc tới bà nội bằng cách gọi vòng như

vậy, một thói quen giữ ý tứ đã hình thành từ lâu trong nhà. "Má bây giận dữ lắm, ba sợ nói ra làm má

bây buồn thêm."

Thương gật, hiểu ngay điều ông muốn nói. Trong căn nhà nhỏ này, mỗi người đều đang mang một phần

cảm xúc riêng về người phụ nữ đã rời đi, nhưng không ai dám nói ra trọn vẹn, sợ làm tổn thương người

còn lại, và chính sự im lặng chồng chất qua nhiều năm ấy, có lẽ, mới là thứ khiến vết thương cũ

không bao giờ thật sự lành hẳn.

"Con ngủ ngon nha ba." Cô nói, cài lại chăn cho ông, tắt đèn ngủ, chỉ để lại một ánh sáng nhỏ từ

hành lang.

Cô đứng ngoài cửa phòng ba rất lâu sau đó, không bước đi ngay, để những lời ông vừa nói ngấm dần vào

lòng. Lần đầu tiên, cô cảm thấy mình không đơn độc trong cái ý nghĩ đang mang theo suốt những ngày

qua, rằng có lẽ, người phụ nữ ấy, dù đã im lặng suốt mười ba năm, không hẳn là một người hoàn toàn

đáng bị nguyền rủa như cách bà nội vẫn luôn khắc sâu vào đầu hai chị em.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →