Nhiều đêm liền sau đó, #7204 tiếp tục xuất hiện, mỗi lần một món khác nhau, không còn theo Sổ Ước
nữa mà hoàn toàn dựa trên nhu cầu thực tế của gia đình: một hộp sữa dinh dưỡng cho người bệnh, một
chai dầu gió, một túi băng gạc y tế. Mỗi món đều khớp chính xác với những gì nhà Thương đang cần,
tới mức cô không còn hoài nghi gì về việc người này đang theo dõi sát sao đời sống hiện tại của cả
gia đình.
Đêm nay, sau khi #7204 mua một hộp sữa dinh dưỡng, đúng loại bác sĩ dặn ông Lộc uống bổ sung, Thương
tắt máy quay, ngồi lại một mình trong bóng tối quen thuộc, nhưng lần này, thay vì hoang mang hay sợ
hãi như những lần trước, cô cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường, như thể đã tới lúc cô sẵn sàng đối
diện thẳng với sự thật, thay vì tiếp tục chờ đợi trong mơ hồ.
Cô lấy điện thoại, mở lại toàn bộ lịch sử giao dịch, xem kỹ phần thông tin app hiển thị cho người
bán. Chợ Phiên chỉ cho thấy tên hiển thị "Khách ẩn danh #7204" và số tiền giao dịch, không có thêm
thông tin nào khác về người mua, một chính sách bảo vệ quyền riêng tư khiến việc tìm kiếm qua kênh
app trở nên bế tắc.
Nhưng Thương nhớ ra, tiền chuyển khoản không chỉ đi qua app, mà còn phải qua hệ thống ngân hàng thật
sự đứng sau, nơi ghi nhận đầy đủ thông tin giao dịch, kể cả khi người mua chọn ẩn danh trên giao diện
người dùng. Cô từng nghe loáng thoáng đâu đó, có lẽ từ một bản tin thời sự bà nội hay xem, về quy
định mới yêu cầu chủ tài khoản phải dùng đúng tên thật khi chuyển tiền, không được để trống hay dùng
tên giả ở phía ngân hàng.
Nếu đúng vậy, thì đâu đó trong hệ thống, có một cái tên thật đang đứng sau con số 7204 này, một cái
tên mà, nếu cô đủ kiên nhẫn và biết cách, có thể tìm ra được.
Cô nghĩ tới Bảo, đứa em rành công nghệ hơn cô nhiều, người có thể giúp cô tìm hiểu cách tra soát
thông tin giao dịch qua ngân hàng. Đã tới lúc, cô nghĩ, không thể cứ tiếp tục giữ bí mật này một
mình nữa, ít nhất là với người em đã từng cùng cô bàn luận về những manh mối đầu tiên.
Cô vẫn chưa quyết định sẽ kể cho Bảo nghe tới đâu, có nên nói thẳng giả thuyết về mẹ hay chỉ nhờ em
giúp về mặt kỹ thuật mà không giải thích lý do sâu xa. Nhưng ít nhất, cô biết mình cần một người phụ
giúp, và trong nhà, Bảo là người duy nhất có đủ hiểu biết công nghệ lẫn đủ gần gũi để cô tin tưởng
chia sẻ một phần câu chuyện này.
Thương mở tin nhắn, gõ vài dòng gửi cho Bảo, dù biết giờ này em đã ngủ, tin nhắn sẽ chỉ được đọc vào
sáng mai.
"Mai rảnh chở chị ra ngân hàng được không, chị cần coi cái này."
Cô gửi đi, đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ gác lửng, trời đã gần sáng, một vệt sáng nhạt bắt
đầu ló dạng ở phía chân trời xa xa, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.
Đây là lần đầu tiên, sau nhiều tuần chỉ quan sát và ghi chép, Thương quyết định hành động thật sự,
một bước đi chủ động hướng thẳng về phía sự thật, thay vì chỉ ngồi chờ đợi những đơn hàng tiếp theo
xuất hiện mỗi đêm. Cô biết, một khi đã bước ra khỏi vùng an toàn của sự chờ đợi, sẽ không còn đường
lui, và bất kể sự thật phía trước là gì, cô cũng phải chuẩn bị tinh thần để đối diện với nó, dù nó
có mang lại niềm vui hay một nỗi đau khác lớn hơn tất cả những gì cô từng trải qua.
Cô tắt đèn bàn, cuối cùng cũng lên giường, nhưng giấc ngủ tới chậm hơn thường lệ, đầu óc vẫn còn bận
rộn với hình dung về ngày mai, về cuộc gặp gỡ với nhân viên ngân hàng, về cái tên có thể sẽ hiện ra
sau bao nhiêu tuần mò mẫm trong bóng tối của những phỏng đoán.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →