Sáng hôm sau, Bảo chở Thương ra chi nhánh ngân hàng gần nhất bằng chiếc xe đạp điện cũ của gia đình,
cả hai không nói nhiều trên đường đi, Bảo cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của chị tối
qua nên không đùa giỡn như mọi khi.
Phòng giao dịch buổi sáng khá đông, hai chị em lấy số thứ tự, ngồi chờ trên hàng ghế nhựa, màn hình
điện tử hiển thị số đang được gọi nhảy chậm chạp.
"Chị định hỏi cái gì vậy?" Bảo hỏi khẽ, liếc quanh coi có ai để ý không.
"Chị muốn coi lại thông tin người chuyển khoản vào tài khoản shop của mình, có một giao dịch chị
thấy lạ." Thương giải thích ngắn gọn, không nói hết lý do thật, chỉ đủ để Bảo hiểu sơ qua việc cần
làm.
Tới lượt, hai chị em bước tới quầy giao dịch, một nhân viên nữ trẻ tuổi mời ngồi, hỏi han nhu cầu.
"Dạ em muốn hỏi, làm sao để coi được tên đầy đủ người chuyển khoản vào tài khoản của em, có vài giao
dịch em thấy cần xác minh lại." Thương trình bày, giọng cố giữ bình tĩnh chuyên nghiệp như đang giải
quyết một vấn đề kinh doanh bình thường.
"Dạ chị cho em xin số tài khoản với thông tin giao dịch cụ thể, ngày giờ, số tiền, để em tra cứu
giúp chị." Nhân viên gõ máy tính, chuẩn bị hỗ trợ.
Thương đưa ra một tờ giấy đã ghi sẵn vài giao dịch cụ thể từ danh sách trong "Sổ Theo Dõi", nhân viên
nhập thông tin, màn hình hiện lên vài kết quả, cô gõ thêm vài phím rồi nhíu mày.
"Dạ hiện tại hệ thống chỉ hiển thị được thông tin tổng quan cho chị thấy trên app, còn muốn xem chi
tiết đầy đủ tên chủ tài khoản chuyển, chị cần làm đơn yêu cầu tra soát chính thức, kèm giấy tờ chứng
minh mục đích, tụi em sẽ xử lý trong vòng ba tới năm ngày làm việc."
"Dạ vậy có cách nào nhanh hơn không chị, em cần gấp." Thương hỏi, giọng có chút thất vọng.
"Dạ thông tin người chuyển vẫn lưu đầy đủ theo quy định, chỉ là chị cần thêm giấy tờ chứng minh mới
xem được chi tiết, tụi em không tự ý cung cấp được vì liên quan bảo mật thông tin khách hàng." Nhân
viên giải thích, giọng lịch sự nhưng dứt khoát, đưa cho Thương một tờ đơn mẫu để điền.
Thương cầm tờ đơn, đọc lướt qua các mục cần điền: lý do yêu cầu, mối quan hệ với giao dịch, giấy tờ
tuỳ thân, tất cả đều hợp lý nhưng cũng có nghĩa là cô sẽ phải chờ thêm vài ngày nữa mới có câu trả
lời chính thức.
"Dạ em cảm ơn chị." Thương nhận tờ đơn, cùng Bảo ra khỏi quầy, ngồi lại ở hàng ghế chờ để điền thông
tin ngay tại chỗ.
"Vậy giờ mình chờ ba năm ngày hả chị?" Bảo hỏi, có chút sốt ruột thay chị.
"Ừ, chắc vậy." Thương gật, tay vẫn tiếp tục điền vào tờ đơn, dù trong lòng thấy ba tới năm ngày là
một khoảng thời gian dài đằng đẵng so với sự nôn nóng đang cháy trong lòng cô lúc này.
Nộp xong tờ đơn, hai chị em ra về, trên đường Bảo hỏi thêm vài câu về lý do thật sự đằng sau việc
này, Thương chỉ ậm ừ cho qua, chưa sẵn sàng kể hết, nhưng trong đầu, cô đã bắt đầu tính tới một
phương án khác, nhanh hơn, không cần chờ đợi thủ tục chính thức của ngân hàng.
"Chị nè, hay là mình thử coi lại lịch sử giao dịch ngay trong app ngân hàng của tiệm mình xem sao?"
Bảo bất chợt lên tiếng, một ý tưởng vừa loé lên trong đầu cậu. "Biết đâu app hiện được nhiều hơn cái
web chị vừa hỏi."
Thương khựng lại, nhìn em, một tia hy vọng nhỏ nhen nhóm. Cô chưa từng nghĩ tới việc thử tra cứu qua
chính app ngân hàng, vốn chỉ dùng để kiểm tra số dư hằng ngày, chưa từng lục sâu vào phần lịch sử chi
tiết.
"Ừ, để về nhà thử coi." Cô nói, bước nhanh hơn, trong lòng vừa nhen lên một tia hy vọng mới, không
còn phải chờ đợi ba tới năm ngày đằng đẵng như nhân viên ngân hàng vừa nói.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →