Về tới nhà, Bảo lập tức mở app ngân hàng của tiệm trên điện thoại Thương, ngón tay lướt nhanh qua các
mục menu, thành thạo hơn hẳn Thương trong việc mò mẫm giao diện công nghệ.
"Chị coi nè, mục này ghi 'Lịch sử giao dịch chi tiết', chắc trước giờ chị chưa vô đây bao giờ hả?"
Bảo hỏi, tay vẫn tiếp tục bấm, mở ra một danh sách dài các giao dịch.
"Ừ, chị chỉ coi số dư với danh sách đơn giản thôi, chưa để ý mục này." Thương ngồi sát cạnh em, mắt
dán chặt vào màn hình.
Bảo lọc theo ngày, tìm đúng giao dịch tương ứng với một trong những lần #7204 mua hàng mà Thương đã
ghi lại trong "Sổ Theo Dõi". Anh bấm vào dòng đó, một cửa sổ chi tiết hiện ra, và cả hai chị em cùng
nín thở nhìn vào màn hình.
Tên người chuyển hiện lên, không đầy đủ, bị che một phần theo chính sách bảo mật hiển thị thông
thường của ứng dụng ngân hàng: "NG T. X**N".
Thương cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp. Ng T. X**n. Nguyễn Thị Xuân. Cái tên đó, dù bị che gần
một nửa, vẫn đủ để khớp với cái tên cô đã cố tránh gọi ra thành lời suốt nhiều tuần qua, cái tên chỉ
còn tồn tại trong những cuộc trò chuyện bị cấm đoán trong chính ngôi nhà của mình.
"Ủa, tên gì mà che kỳ vậy?" Bảo hỏi, không nhận ra ý nghĩa của những gì vừa hiện ra trước mắt, chỉ
thấy tò mò về mặt kỹ thuật. "Chắc do bảo mật, không cho hiện đầy đủ hết."
"Ừ... chắc vậy." Thương đáp, giọng lạc đi, tay run nhẹ khi chạm vào màn hình, cố phóng to hình ảnh
lên, dù biết những ký tự bị che sẽ không thể hiện rõ hơn dù có phóng to cỡ nào.
Cô nhìn dòng chữ đó rất lâu, "Ng T. X**n", một cái tên phổ biến tới mức có thể là hàng ngàn người phụ
nữ khác nhau trên khắp đất nước này, nhưng trong đầu Thương, chỉ có duy nhất một cái tên bật lên,
sáng rõ hơn bất cứ điều gì khác.
"Chị Hai, chị làm sao vậy, mặt tái mét luôn kìa." Bảo hỏi, giọng lo lắng, nhận ra thái độ khác thường
của chị.
"Không có gì, chị hơi mệt thôi." Thương lắc đầu, cố trấn tĩnh lại, không muốn để lộ ra cho em thấy
cảm xúc đang cuộn trào bên trong.
Cô chụp lại màn hình, lưu vào một thư mục riêng trong điện thoại, tay vẫn còn run khi thao tác. Đây
chưa phải là bằng chứng chắc chắn, chỉ là một mảnh tên bị che, chưa đủ để khẳng định chắc chắn điều
gì, nhưng đủ để thu hẹp phạm vi nghi vấn lại một cách đáng kể, đủ để biến một linh cảm mơ hồ thành
một khả năng cụ thể hơn nhiều.
"Cảm ơn em nghen, giúp chị được nhiều lắm." Thương nói, ôm lấy vai em, một cử chỉ biết ơn chân thành.
"Có gì đâu chị, mà chị tìm cái này để làm gì vậy, kể em nghe đi." Bảo hỏi, ánh mắt tò mò không giấu
được.
Thương nhìn em một lúc lâu, cân nhắc, rồi lắc đầu nhẹ. "Để chị chắc chắn hơn đã, rồi chị kể em nghe,
được không?"
Bảo có vẻ hơi thất vọng nhưng vẫn gật đầu, tôn trọng quyết định của chị. Thương cất điện thoại vào
túi, lòng vừa tràn đầy hy vọng vừa run rẩy vì sợ hãi, một cảm giác lẫn lộn chưa từng có trước đây,
khi cô nhận ra mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống
của cả gia đình.
Tối đó, sau khi Bảo đã đi ngủ, Thương ngồi lại một mình, mở lại tấm ảnh chụp màn hình, nhìn dòng
chữ "Ng T. X**n" lần nữa, rồi lần nữa. Cô thử tìm kiếm trên mạng xem có cách nào để giải mã được
phần bị che không, nhưng mọi kết quả tìm được đều chỉ nói về chính sách bảo mật ngân hàng, không có
mẹo nào giúp cô nhìn xuyên qua những dấu sao đang che giấu phần còn lại của cái tên.
Cô so sánh lại với đơn yêu cầu tra soát đã nộp ban sáng, tự nhủ, dù đơn chính thức có mất ba tới năm
ngày, ít nhất giờ cô đã có một manh mối để bắt đầu, một cái tên, dù chưa trọn vẹn, để không còn phải
mò mẫm trong bóng tối hoàn toàn như trước nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →