Tối hôm sau, lần đầu tiên sau nhiều tháng, Thương quyết định không mở phiên cuối, viện cớ với cả nhà
rằng cần nghỉ ngơi vì đau vai tái phát. Bà nội không hỏi nhiều, chỉ dặn dò nghỉ sớm, còn Bảo thì có
vẻ hơi ngạc nhiên nhưng cũng không thắc mắc gì thêm.
Thương lên gác lửng, không bật đèn LED vòng, chỉ để một ngọn đèn nhỏ đủ sáng, ngồi xuống giường, lưng
dựa vào vách tường, ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ nhỏ tạo thành một vệt sáng mờ trên sàn gỗ.
Lần đầu tiên, cô cho phép mình nghĩ về mẹ một cách trọn vẹn, không cố gạt đi, không cố đánh lạc hướng
bằng công việc hay những lo toan khác. Cô nhắm mắt, cố lục lại những ký ức xa xưa, những mảnh vụn còn
sót lại từ khoảng thời gian trước năm cô mười tuổi.
Một mùi dầu gió xanh, thoang thoảng, mỗi khi có ai đó xoa lên trán cô những lúc sốt. Một giọng ru,
không rõ lời, chỉ còn lại giai điệu, trầm và chậm, vang lên trong một buổi trưa oi bức nào đó. Một
lần được chải tóc, những ngón tay nhẹ nhàng gỡ từng lọn tóc rối, không đau, dù tóc cô hồi đó vốn dễ
rối và hay khóc nhè mỗi lần bị kéo mạnh.
Những mảnh ký ức đó, rời rạc, không đầu không cuối, nhưng đủ để Thương nhận ra, mình chưa bao giờ
thật sự quên hoàn toàn, chỉ là đã chôn chúng thật sâu, dưới hàng lớp bận rộn và tổn thương, tới mức
tưởng chừng như chúng không còn tồn tại.
Cô nhớ, hoặc nghĩ là mình nhớ, một buổi chiều mưa, cả nhà trú dưới mái hiên một quán nhỏ, mẹ ôm cô
vào lòng, tay che một góc áo mưa để chắn cho cô khỏi bị ướt, trong khi chính mẹ lại ướt sũng cả một
bên vai. Cô không chắc ký ức này có thật hay chỉ là một hình dung cô tự dựng lên qua nhiều năm mong
nhớ, nhưng cảm giác ấm áp đi kèm với nó thì rất thật, thật tới mức khiến sống mũi cô cay xè ngay
giữa căn gác lửng vắng lặng.
Nếu đúng là mẹ đang đứng sau tất cả những chuyện này, thì suốt mười ba năm qua, người phụ nữ ấy đã
sống ra sao, ở đâu, làm gì để tồn tại, và vì sao, sau ngần ấy năm im lặng tuyệt đối, bà lại chọn cách
quay lại bằng những đơn hàng câm lặng thay vì một cuộc gọi, một lá thư, hay bất cứ hình thức liên lạc
trực tiếp nào khác.
Cô mở mắt, với tay lấy chiếc ví da cũ để trên bàn, lục tìm một góc trong ngăn nhỏ, lấy ra một tấm
ảnh đã ố vàng theo thời gian: một gia đình bốn người đứng trước cổng một ngôi nhà, ba mẹ và hai đứa
trẻ, một đứa lớn khoảng bảy tám tuổi, một đứa còn ẵm ngửa trên tay mẹ.
Cô lật tấm ảnh, mặt sau có một dòng chữ viết tay đã phai màu mực, nét chữ người lớn, ghi một ngày
tháng cụ thể, ngày sinh của mẹ, kèm theo một câu ngắn không còn đọc rõ hết, chỉ còn lại vài chữ lờ
mờ.
Ngón tay cái của Thương miết nhẹ qua dòng chữ đó, một cử chỉ cô vẫn làm mỗi năm, vào đúng ngày tháng
ghi trên tấm ảnh, dù chưa bao giờ thừa nhận điều này với ai, kể cả với chính mình một cách rõ ràng.
Cô vẫn nhớ ngày sinh của mẹ. Cô vẫn lặng lẽ tính tuổi mẹ mỗi năm, dù miệng luôn nói mình đã quên hết,
đã coi bà như người dưng.
Sự thật đó, giờ phơi bày trước mắt chính cô, khiến Thương nhận ra, lời nói dối lớn nhất trong suốt
mười ba năm qua, không phải là lời nói dối cô kể cho người khác nghe, mà là lời nói dối cô vẫn luôn
tự nhủ với chính bản thân mình.
Cô cất tấm ảnh trở lại ví, đặt ví lên đầu giường, để những ký ức vừa được khơi dậy tiếp tục trôi qua
trong đầu, không còn cố ngăn cản chúng nữa. Bên ngoài, một chiếc xe máy chạy ngang hẻm, tiếng động cơ
xa dần rồi mất hẳn, để lại sự tĩnh lặng quen thuộc của con hẻm 220 lúc gần khuya. Ngày mai, cô biết,
mọi thứ vẫn sẽ tiếp diễn như bình thường trên bề mặt, nhưng bên trong, một điều gì đó đã thay đổi,
không thể quay ngược lại như trước được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →