Trưa hôm sau, có tiếng gõ cửa lạ, Thương ra mở, thấy một bà cụ ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ nhắn,
mặc áo bà ba hoa nhí, tay xách một túi trái cây, đứng cười hiền ngoài cửa.
"Ủa, con Thương hả, lớn quá trời, cô không nhận ra luôn." Bà cụ nói, giọng miền Tây đặc trưng, kéo
dài âm cuối câu.
"Dạ... cô là...?" Thương hơi bối rối, chưa nhận ra vị khách này.
"Cô là dì Sáu Nhàn nè, bà con bên ba con đó, lâu lâu cô mới lên trên này chơi." Bà cụ giải thích,
bước vào nhà khi được mời, ngồi xuống ghế, mắt nhìn quanh căn nhà nhỏ với vẻ ưu ái.
Ông Lộc, nghe tiếng khách, chống gậy bước ra, nhận ra người quen thì mừng rỡ ra mặt, hai người ngồi
nói chuyện rôm rả, ôn lại những kỷ niệm cũ, chuyện họ hàng, chuyện quê hương. Bà nội cũng ra tiếp
khách, pha trà, nhưng thái độ có phần dè dặt hơn hẳn, không thân mật như ông Lộc.
"Dì lên đây có việc gì không dì?" Thương hỏi, rót thêm trà vào chén khách.
"Dì lên khám bệnh chút, tiện đường ghé thăm mấy đứa, lâu quá không gặp." Bà Sáu Nhàn đáp, nhìn quanh
căn nhà một lượt, ánh mắt dừng lại ở Bảo đang ngồi học bài góc phòng. "Trời, thằng nhỏ lớn dữ vậy, hồi
xưa dì bồng còn nhỏ xíu à."
"Dạ, con giờ học lớp mười rồi dì." Bảo ngước lên chào, lễ phép, rồi lại cắm cúi vào bài tập.
Bà Sáu Nhàn cười, quay sang ông Lộc, tiếp tục câu chuyện dở dang về một người họ hàng nào đó vừa
dựng vợ gả chồng cho con, giọng kể rôm rả, thỉnh thoảng chen vào vài câu than thở về tuổi già, về
đường xá xa xôi từ quê lên thành phố.
Thương ngồi lắng nghe, rót nước, thỉnh thoảng góp vài câu, trong đầu bắt đầu tính toán, liệu người
họ hàng xa này có biết gì về mẹ không, vì bà Sáu Nhàn là bà con bên nội, không phải bên ngoại, nhưng
biết đâu, trong những năm tháng đó, bà từng nghe ngóng được điều gì.
Câu chuyện trôi qua tự nhiên, bà Sáu Nhàn kể về cuộc sống ở quê, về mấy đứa cháu, về mùa màng năm
nay, cho tới khi, giữa lúc đang kể chuyện một đám cưới họ hàng nào đó, bà buột miệng nhắc tới một cái
tên.
"Hồi đó tao còn nhớ con Xuân nó..." Bà Sáu Nhàn nói, rồi khựng lại giữa câu, liếc nhanh về phía bà
nội đang ngồi gần đó, mặt hơi biến sắc như vừa lỡ lời.
Cả căn phòng như chùng xuống một nhịp. Bà nội đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm gỗ vang
lên rõ rệt, không nói gì, chỉ đứng dậy, viện cớ vào bếp coi nồi canh, bước đi với dáng vẻ cứng đờ.
"Thôi... cô lỡ lời, cô xin lỗi nghen." Bà Sáu Nhàn nói nhỏ, có vẻ áy náy, quay sang nhìn ông Lộc như
tìm sự thông cảm.
"Không sao, dì cứ tự nhiên." Ông Lộc nói, giọng nhẹ nhàng, không hề khó chịu như bà nội, một sự khác
biệt thái độ mà Thương đã nhận thấy từ đêm ông nói về mẹ.
Thương ngồi im, tim đập nhanh, cố giữ vẻ mặt bình thường, không để lộ sự quan tâm đặc biệt của mình
tới câu nói vừa rồi. Cô liếc nhìn về phía bếp, thấy bóng bà nội đứng lặng bên bếp lửa, không thực sự
nấu nướng gì, chỉ đứng đó, có lẽ để trấn tĩnh lại cảm xúc vừa bị khơi dậy.
Câu chuyện tiếp tục, nhưng không khí đã bớt tự nhiên hơn trước, mọi người cố lái sang chủ đề khác,
tránh nhắc lại cái tên vừa lỡ buột ra. Bà nội trở lại từ bếp sau một lúc, mặt đã lấy lại vẻ bình
thường, ngồi xuống góp chuyện tiếp, nhưng Thương để ý thấy tay bà vẫn siết chặt vạt áo suốt phần
còn lại của buổi trò chuyện, một dấu hiệu nhỏ cho thấy cơn sóng ngầm vừa dâng lên chưa hoàn toàn
lắng xuống.
Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ hơn dự đoán, bà Sáu Nhàn khen món ăn bà nội nấu, kể thêm vài chuyện cười
ở quê khiến cả nhà bật cười. Thương, trong lòng, đã bắt đầu lên kế hoạch: cô phải tìm cách nói chuyện
riêng với bà Sáu Nhàn, trước khi bà rời khỏi nhà, để hỏi thêm về những gì bà biết, dù chỉ là một chút
thông tin nhỏ cũng còn hơn không có gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →