Chiều muộn, khi bà Sáu Nhàn chuẩn bị ra về, Thương nhanh chân đi theo tiễn ra tận đầu hẻm, viện cớ
sợ bà không rành đường, để có cơ hội nói chuyện riêng, tránh xa tai mắt của bà nội.
"Dì Sáu, con hỏi cái này được không dì?" Thương lên tiếng khi đã ra khỏi tầm nghe của mọi người trong
nhà, giọng cẩn thận, cố không để lộ vẻ gấp gáp.
"Ừ, con hỏi đi." Bà Sáu Nhàn dừng bước, nhìn Thương, ánh mắt có phần hiểu ý, có lẽ đã đoán được phần
nào lý do đằng sau cuộc trò chuyện riêng này.
"Dì có còn liên lạc với má con không?" Thương hỏi thẳng, không vòng vo nữa, cảm thấy đây là cơ hội
hiếm hoi không nên bỏ lỡ.
Bà Sáu Nhàn thở dài, có vẻ đắn đo một lúc trước khi trả lời, ánh mắt liếc về phía căn nhà nhỏ, như
cân nhắc xem có nên tiết lộ điều gì đó vốn được giữ kín bấy lâu.
"Có, thỉnh thoảng nó nhắn Zalo hỏi thăm dì, nhưng không dám hỏi thẳng về hai đứa bây, sợ dì buồn
lòng vì đứng giữa." Bà nói, giọng nhỏ lại, như đang thổ lộ một bí mật đã giữ lâu ngày.
"Má con giờ ở đâu vậy dì?" Thương hỏi tiếp, tim đập nhanh, cảm giác như đang đứng trước ngưỡng cửa
của điều mình tìm kiếm suốt bao lâu nay.
"Ở Cần Thơ, phường An Thới, làm nghề may gia công tại nhà, nhận áo gối, drap giường gì đó cho một
cơ sở nhỏ." Bà Sáu Nhàn kể, giọng chậm rãi, như đang cố nhớ lại chính xác từng chi tiết. "Cuộc sống
cũng không dư dả gì, nhưng nghe nói ổn định."
Thương đứng lặng, hai chữ "Cần Thơ" và "An Thới" khắc sâu vào đầu, một địa chỉ cụ thể, thứ mà cô
chưa bao giờ dám mơ tới sau mười ba năm chỉ biết mẹ đã "đi đâu đó, không rõ".
"Má con có... có ai bên cạnh không dì?" Thương hỏi thêm, một câu hỏi bất chợt bật ra, tò mò về cuộc
sống hiện tại của người phụ nữ ấy nhiều hơn cô tưởng.
"Không, má con ở một mình từ đó tới giờ. Có ông kia, ông Bảy Đức, hàng xóm, để ý má con cũng lâu
rồi, nhưng má con không chịu, cứ nói không xứng đáng có ai thương mình nữa." Bà Sáu Nhàn kể, giọng
có chút tiếc nuối thay cho người trong cuộc.
Thương nghe xong, lòng chùng xuống một nhịp. Mười ba năm sống một mình, không dám bắt đầu lại, dù có
người muốn ở bên. Hình ảnh đó, không giống với hình dung trước đây của cô về một người mẹ đã "bỏ đi
để sống cuộc đời riêng thoải mái hơn" như bà nội vẫn ngầm ám chỉ, mà giống một người đang tự trừng
phạt chính mình suốt một quãng thời gian dài.
"Sao con hỏi kỹ vậy?" Bà Sáu Nhàn hỏi, ánh mắt dò xét.
"Dạ... con chỉ muốn biết thôi dì, con không có ý gì khác." Thương nói, không muốn giải thích hết mọi
chuyện ngay lúc này.
"Con muốn tìm má con hả?" Bà Sáu Nhàn hỏi thẳng, đi thẳng vào vấn đề mà Thương còn đang ngập ngừng.
Thương im lặng một lúc, rồi gật đầu nhẹ, một cử chỉ thừa nhận ngầm.
"Dì nghĩ... con nên đi tìm, dù kết quả sao cũng được. Má con khổ tâm nhiều năm nay rồi, dì thấy vậy
tội lắm." Bà Sáu Nhàn nói, giọng chân thành, đặt tay lên vai Thương một cách ấm áp. "Nhưng con nhớ,
đừng nói cho bà nội con biết dì kể, kẻo bà giận dì."
"Dạ con hứa, con cảm ơn dì nhiều lắm." Thương nói, giọng nghẹn lại vì xúc động.
Bà Sáu Nhàn vỗ nhẹ vai Thương lần cuối, rồi bước ra đón xe ôm công nghệ đã gọi sẵn, vẫy tay chào tạm
biệt trước khi lên xe. Thương đứng đó, nhìn theo bóng xe khuất dần sau góc hẻm, trong đầu chỉ còn
vang vọng một câu duy nhất, rõ ràng và dứt khoát hơn bất cứ điều gì cô từng nghĩ trong suốt nhiều
tuần qua.
"Con phải đi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →