🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chuyến xe khách rời bến lúc sáu giờ sáng, Thương ngồi sát cửa sổ, túi xách ôm chặt trong lòng, nhìn

thành phố lùi dần phía sau qua lớp kính xe hơi mờ hơi nước. Cô nói dối cả nhà rằng đi có việc riêng

với một người bạn cũ, một lời nói dối lớn nhất cô từng phải thốt ra, nhưng là điều duy nhất cô nghĩ

ra được để có thể đi mà không phải giải thích quá nhiều.

Xe chạy hơn ba tiếng, qua những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài hai bên đường, những cây cầu bắc

qua các nhánh sông nhỏ, cảnh vật miền Tây trôi qua ngoài khung cửa sổ mà Thương gần như không để tâm

tới, đầu óc cô chỉ còn xoay quanh một địa chỉ đã ghi sẵn trong điện thoại: phường An Thới, quận Bình

Thuỷ, Cần Thơ.

Tới bến xe, cô bắt thêm một chuyến xe ôm công nghệ, đưa địa chỉ cho tài xế, tim đập nhanh dần theo

từng cây số ngắn lại. Xe chạy qua vài con đường lớn, rồi rẽ vào một khu dân cư yên tĩnh hơn, cuối

cùng dừng lại trước một con hẻm nhỏ, nơi có vài căn nhà cấp bốn san sát nhau.

"Tới rồi đó cô, nhà số này nè." Người tài xế chỉ vào một căn nhà nhỏ, cửa mở hờ, bên trong có tiếng

máy may chạy đều đều.

Thương trả tiền xe, đứng lặng trước con hẻm một lúc lâu, chân như dính chặt xuống nền xi măng, không

dám bước tới gần hơn. Cô nhìn vào bên trong qua cánh cửa mở hờ, thấy một dáng lưng phụ nữ đang cúi

xuống chiếc máy may cũ kỹ, mái tóc búi thấp điểm vài sợi bạc, dáng người gầy gò trong chiếc áo bà ba

màu nhạt đã sờn.

Cô đứng đó, không biết đã bao lâu, chỉ biết tim mình đập dồn dập tới mức gần như đau, hai tay siết

chặt quai túi xách tới mức các đốt ngón tay trắng bệch. Mọi lời nói cô từng tập dượt trong đầu suốt

chuyến xe dài, giờ biến mất sạch, chỉ còn lại một khoảng trống câm lặng.

Tiếng máy may bỗng ngừng lại. Dáng lưng phía trong quay ra, có lẽ đã cảm nhận được có ai đó đang

đứng ngoài cửa quá lâu. Và rồi, hai người nhìn thấy nhau.

Thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó. Gương mặt người phụ nữ, giờ đã hằn thêm nhiều nếp

nhăn nơi khoé mắt, khoé miệng so với ký ức mơ hồ Thương còn giữ được, sững lại, đôi mắt mở to, rồi

đỏ hoe chỉ trong vài giây.

"Thương..." Người phụ nữ thốt lên, giọng run rẩy, chỉ một chữ ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả một khối

cảm xúc dồn nén suốt mười ba năm.

Thương không trả lời được. Cổ họng cô nghẹn cứng, không phải vì không có gì để nói, mà vì có quá

nhiều thứ, chồng chất lên nhau, tranh nhau muốn thoát ra cùng lúc, tới mức không lời nào thắng được

lời nào, và cuối cùng, không lời nào thoát ra được cả.

Bà Xuân bước tới gần hơn một bước, rồi khựng lại, như không dám tiến thêm, sợ làm con gái hoảng sợ

hay lùi bước. Bà đứng đó, cách Thương vài bước chân, khoảng cách vừa đủ gần để nhìn rõ mặt nhau,

vừa đủ xa để không ai dám chạm vào ai.

"Má... má không dám gọi, sợ con không bắt máy." Bà nói, giọng vẫn còn run, hai tay siết chặt vạt áo

đang mặc, một cử chỉ lo lắng không giấu được.

Thương đứng đó, tay vẫn nắm chặt quai túi xách, nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt, người mà cô

đã dành mười ba năm để cố quên, để cố ghét, để cố coi như không tồn tại trong cuộc đời mình. Nhưng

giờ, đứng đối diện thật, mọi nỗ lực đó dường như sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một khoảnh khắc.

Cô muốn hỏi hàng trăm câu hỏi cùng lúc. Tại sao má bỏ đi. Má đã ở đâu suốt mười ba năm qua. Má có

biết ba bệnh không. Má có biết tụi con khổ sở thế nào không. Nhưng tất cả những câu hỏi đó, giờ đây,

đứng trước gương mặt thật, đầy nếp nhăn và nỗi sợ hãi thật của người phụ nữ ấy, lại không thể bật ra

thành lời được, chỉ còn đọng lại trong ánh mắt, trong hơi thở gấp gáp, trong sự im lặng nặng nề bao

trùm cả con hẻm nhỏ giữa buổi trưa Cần Thơ nắng gắt.

Tiếng máy may nhà bên cạnh vẫn chạy đều đều, tiếng xe cộ xa xa ngoài đường lớn vọng vào, cuộc sống

vẫn tiếp diễn bình thường xung quanh, nhưng ở giữa con hẻm nhỏ này, thời gian của hai người phụ nữ,

một già một trẻ, dường như đã đóng băng lại, mắc kẹt giữa mười ba năm quá khứ và một hiện tại chưa

ai biết phải bắt đầu như thế nào.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →