Bà Xuân mời Thương vào nhà, tay run run kéo ghế mời con gái ngồi, rót một ly trà nóng nhưng không ai
đụng tới, cả hai ngồi đối diện nhau qua một cái bàn gỗ cũ, khoảng cách vật lý ngắn nhưng khoảng cách
mười ba năm vẫn còn nguyên vẹn giữa hai người.
"Con... con khoẻ không?" Bà Xuân hỏi, giọng vẫn còn run, cố tìm một câu mở đầu bình thường cho một
cuộc gặp gỡ không hề bình thường chút nào.
"Con hỏi thiệt, má biết hết mọi chuyện của tụi con đúng không?" Thương lên tiếng, giọng cứng hơn cô
định, cắt ngang câu hỏi xã giao, đi thẳng vào điều cô cần biết nhất.
Bà Xuân khựng lại, cúi đầu, hai tay siết chặt vạt áo, im lặng một lúc lâu trước khi gật đầu nhẹ, một
sự thừa nhận không cần lời nói.
"Sao má biết? Má theo dõi tụi con bằng cách nào?" Thương hỏi tiếp, giọng bắt đầu run vì xúc động
đang dâng lên khó kiểm soát.
"Má... má tình cờ thấy con livestream, qua một người quen ở xóm trọ má đang ở, họ hay coi mấy kênh
bán hàng nhỏ. Má nhận ra giọng con trước, rồi nhận ra mặt con." Bà Xuân kể, giọng ngắt quãng vì xúc
động. "Từ đó má... má lén coi mỗi đêm."
"Rồi má mua đồ, đúng theo mấy cái con từng ước hồi nhỏ, đúng không? Sao má biết được?" Thương hỏi,
giọng đã run rõ rệt, không còn giữ được vẻ cứng cỏi ban đầu.
Bà Xuân im lặng, đứng dậy, đi vào phòng trong, một lúc sau quay ra, tay cầm một cuốn sổ tay cũ kỹ,
bìa đã sờn, đặt lên bàn trước mặt Thương.
"Trước khi má đi, má thấy cuốn tập của con, có trang con viết ước mơ Tết năm đó. Má... má chép lại
hết, mang theo bên mình suốt mười ba năm nay, tự hứa có ngày sẽ mua đủ cho con, dù lúc đó má không
biết ngày đó có tới được không." Bà nói, giọng nghẹn lại, không kìm được nước mắt.
Thương cầm cuốn sổ lên, lật vài trang, thấy năm dòng chữ quen thuộc được chép lại nắn nót, kèm theo
nhiều ghi chú khác về giá cả, về thời điểm, một bằng chứng cụ thể cho việc bà Xuân đã âm thầm theo
dõi, tính toán suốt một quãng thời gian dài.
"Vậy má biết tụi con khổ cỡ nào mà má im lặng suốt mười ba năm?" Thương đứng bật dậy, giọng nghẹn,
không kìm được nữa, những câu hỏi bị dồn nén bấy lâu giờ tuôn ra như thác lũ. "Ba bị tai biến, nằm
liệt nửa người, bà nội phải đi vay nóng, tụi con bị người ta tới đòi nợ, dán giấy trước cửa nhục nhã
trước cả xóm, mà má chỉ đứng nhìn từ xa vậy thôi sao?"
Bà Xuân cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt con, những giọt nước mắt lăn dài không kìm được, nhưng
bà không nói gì để bào chữa, chỉ ngồi đó, hứng chịu từng lời trách móc như một sự trừng phạt bà cho
là mình xứng đáng nhận.
"Con hỏi thiệt lòng, tại sao má bỏ đi? Tại sao mười ba năm không một lời, không một cuộc gọi, để rồi
giờ lại xuất hiện kiểu này, âm thầm, không dám lộ mặt?" Thương hỏi, nước mắt cũng đã trào ra, giọng
vừa giận dữ vừa đau đớn.
Bà Xuân hít một hơi dài, run rẩy, bắt đầu kể, từng chữ một, như đang trút bỏ một gánh nặng đã đè lên
mình suốt mười ba năm.
"Năm đó má vay tiền, sáu chục triệu, để lo chữa bệnh cho bà ngoại con. Người giới thiệu chỗ vay là
ông Tám Sanh, người quen cũ, ai ngờ ổng lừa má, tiền mất mà nợ vẫn còn nguyên, rồi bị đẩy qua mấy
chỗ khác, lãi chồng lãi, chỉ tám tháng mà đội lên hơn bốn trăm triệu. Má sợ, sợ liên luỵ tới ba con,
tới bà nội, tới hai đứa bây, nên má... má bỏ đi, nghĩ đi rồi thì nợ đó thuộc về má, không dính gì
tới gia đình nữa."
Thương đứng lặng, nghe từng chữ, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Cô không ngờ nguồn gốc
mọi chuyện lại sâu xa và đau đớn tới vậy, không đơn giản là một sự bỏ rơi vô tâm như bà nội vẫn luôn
khắc hoạ, mà là một quyết định tuyệt vọng của một người mẹ đang cố bảo vệ gia đình bằng cách duy
nhất bà nghĩ ra được, dù cách đó có sai lầm và gây tổn thương tới đâu.
"Cái người cho bà nội vay bốn mươi lăm triệu bây giờ, bà Tư Lượng đó, có họ hàng gì với ông Tám Sanh
không má?" Thương hỏi, một linh cảm đáng sợ chợt loé lên.
Bà Xuân ngẩng lên, mắt mở to, rõ ràng chưa từng nghĩ tới mối liên hệ này. "Trời ơi... con nói vậy má
mới nhớ, bà Tư Lượng là em họ xa của ông Tám Sanh, má có nghe loáng thoáng hồi xưa. Vậy là... vậy là
nợ của má, cuối cùng vẫn quay lại đè lên gia đình mình, qua một đường vòng khác sao?"
Cả hai người phụ nữ ngồi lặng đi, cùng nhận ra một sự thật tàn nhẫn: món nợ đã khiến bà Xuân phải bỏ
đi mười ba năm trước, giờ đây, qua một chuỗi trùng hợp nghiệt ngã của số phận, đã tìm đường quay lại,
đè nặng lên chính những đứa con mà bà từng cố gắng bảo vệ bằng cách rời xa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →