Trời tối dần, Thương lỡ chuyến xe cuối về Sài Gòn, đành miễn cưỡng ở lại một đêm trong căn nhà nhỏ
của mẹ, một quyết định cô không lường trước nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác. Bà Xuân dọn dẹp
một góc giường nhỏ cho con gái, luôn tay luôn chân, có lẽ vì lo lắng và cũng vì muốn làm gì đó để
lấp đầy khoảng im lặng ngượng ngùng giữa hai người.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí gượng gạo, chỉ có vài câu hỏi đáp ngắn ngủi về công việc may gia
công của bà Xuân, về cuộc sống ở Cần Thơ, không ai nhắc lại chuyện nặng nề ban chiều nữa, như thể cả
hai đều cần một khoảng nghỉ để tiêu hoá những gì vừa được nói ra.
Đêm khuya, Thương nằm trên chiếc giường nhỏ, không ngủ được, tâm trí vẫn còn quay cuồng với tất cả
những gì vừa nghe được. Cô trở mình, nhìn quanh căn phòng đơn sơ, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn ngủ nhỏ
hắt lên những món đồ đạc giản dị: một cái tủ gỗ cũ, một bàn máy may, vài chậu cây nhỏ đặt trên bậu
cửa sổ.
Bà Xuân, thấy con gái vẫn còn thức, bước vào, ngồi xuống mép giường, không nói gì, chỉ ngồi đó một
lúc, như muốn ở gần con thêm một chút, dù không biết phải bắt đầu câu chuyện gì.
"Má có cái này muốn cho con coi." Bà nói, đứng dậy, đi tới cái tủ gỗ cũ, quỳ xuống, mở một ngăn kéo
dưới cùng, khác với những ngăn khác, ngăn này có một ổ khoá nhỏ. Bà lấy chìa khoá giấu kỹ trong túi
áo, mở khoá, tay hơi run khi thao tác.
Thương ngồi dậy, tò mò nhìn theo, nghĩ có lẽ bên trong sẽ là tiền bạc, thứ mà bà Xuân giấu kỹ để dành
dụm. Nhưng khi ngăn kéo mở ra, bên trong không phải tiền, mà là một xấp giấy nháp cũ, được xếp gọn
gàng theo thứ tự.
Bà Xuân lấy ra, đưa cho Thương. Đó là năm tờ giấy, mỗi tờ ghi lại giá của từng món trong Sổ Ước,
nhưng không chỉ một mức giá, mà nhiều mức giá khác nhau, ghi theo từng năm, từ giá của mười ba năm
trước cho tới giá gần đây nhất, nét chữ có chỗ đậm chỗ nhạt theo từng lần viết thêm.
"Mỗi năm má đều coi lại giá cả, tính coi mình dành dụm được bao nhiêu, còn thiếu bao nhiêu mới đủ
mua hết năm món này cho con." Bà Xuân giải thích, giọng nhỏ, như đang thú nhận một điều gì đó riêng
tư sâu kín. "Có năm má dư được chút, có năm không dư được đồng nào, má lại phải tính lại từ đầu."
Thương cầm những tờ giấy trên tay, nhìn từng nét chữ, từng con số được cập nhật qua nhiều năm, một
bằng chứng câm lặng nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ lời giải thích nào, cho thấy đây không phải là một hành
động bộc phát nhất thời, mà là một sự tính toán, kiên trì, bền bỉ suốt mười ba năm đằng đẵng.
Cô không nói được gì, cổ họng nghẹn lại, cơn giận vẫn còn đó, chưa tan biến hoàn toàn, nhưng bên
cạnh nó, giờ đã có thêm một cảm xúc khác, mềm mại hơn, đang len lỏi vào, làm dịu bớt phần nào sự cứng
rắn cô đã cố giữ suốt cả ngày.
Cô gật đầu rất khẽ, một cử chỉ nhỏ, không phải là sự tha thứ, cũng không phải là sự chấp nhận hoàn
toàn, chỉ đơn giản là một sự ghi nhận: rằng những gì bà Xuân vừa cho cô xem, dù không xoá bỏ được nỗi
đau của mười ba năm qua, cũng không phải là điều có thể dễ dàng bị phủ nhận hay coi nhẹ.
"Con giữ mấy tờ giấy này được không má?" Thương hỏi, giọng khẽ, gần như thì thầm.
"Được, con giữ đi." Bà Xuân đáp, mắt cũng đỏ hoe, nhìn con gái cẩn thận gấp lại xấp giấy, cất vào
túi xách, như thể đang cất giữ một phần bằng chứng cho một điều gì đó vừa mới bắt đầu được hàn gắn,
dù còn rất mong manh và còn một chặng đường dài phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →