Sáng sớm, Thương ra bến xe bắt chuyến sớm nhất về Sài Gòn, bà Xuân tiễn ra tận đầu hẻm, không dám ôm
con gái, chỉ đứng nhìn theo, tay vẫy nhẹ, ánh mắt còn vương nhiều điều chưa nói hết nhưng biết không
phải lúc để nói thêm.
Trên xe, Thương ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh đồng ruộng miền Tây trôi qua, đầu óc vẫn còn ngổn ngang
với tất cả những gì đã nghe được đêm qua. Cô lấy điện thoại, mở lại cuốn "Sổ Theo Dõi" dưới dạng ảnh
chụp đã lưu, bắt đầu một việc cô chưa từng nghĩ tới làm trước đây: cộng dồn toàn bộ số tiền lẻ mà
#7204 đã chuyển khoản dư ra suốt nhiều tháng qua.
Ba nghìn. Bảy nghìn. Năm nghìn năm trăm. Chín nghìn. Mười lăm nghìn. Mười hai nghìn. Sáu nghìn. Mười
tám nghìn. Bốn nghìn. Mười một nghìn. Hai mươi hai nghìn... Cô cộng từng con số một, cẩn thận, không
bỏ sót dòng nào, ngón tay bấm máy tính trên điện thoại, mắt dán chặt vào màn hình.
Tổng cộng lại, sau khi cộng hết toàn bộ số tiền lẻ từ đêm đầu tiên cho tới giờ, con số hiện ra khiến
Thương phải nhìn lại nhiều lần để chắc chắn mình không tính nhầm: mười bốn triệu hai trăm nghìn đồng.
Cô ngồi sững trong ghế xe, nhìn con số đó, rồi nhớ lại lời bà nội từng nói, khoản nợ bốn mươi lăm
triệu, đã trả được mười hai triệu qua tám tháng đầu, còn lại ba mươi ba triệu. Nếu tính riêng phần
tiền lẻ này, cộng thêm khoảng chênh lệch nhỏ do cô ước tính chưa chính xác tuyệt đối từng con số, nó
gần như khớp với đúng một phần ba của khoản nợ còn lại.
Không thể nào là ngẫu nhiên được. Bà Xuân, qua những đồng tiền lẻ tưởng chừng vô nghĩa ấy, đã âm
thầm góp một phần không nhỏ vào việc trả món nợ mà chính gia đình cô đang gánh, một khoản nợ mà bà
không hề biết cụ thể con số, nhưng vẫn cố gắng đóng góp theo cách riêng của mình, lặng lẽ, không cần
ai biết, không cần ai công nhận.
Thương nhìn ra cửa sổ xe, những thửa ruộng lúa xanh mướt lướt qua, ánh nắng sớm mai chiếu xiên tạo
thành những vệt sáng dài trên mặt nước ruộng, một khung cảnh bình yên đối lập hoàn toàn với cơn bão
cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô.
"Vậy là má không chỉ mua lại tuổi thơ của con." Cô thì thầm, giọng khẽ, chỉ đủ để chính mình nghe
thấy. "Má còn đang âm thầm trả nợ giùm cả nhà, mà tụi con cứ tưởng chỉ có một mình bà nội gánh hết."
Cô nghĩ tới hình ảnh bà nội, vai gầy còng xuống mỗi lần nghe điện thoại của chủ nợ, tới hình ảnh Chú
Sáu Cảnh dán tờ giấy đòi nợ trước cửa, tới ánh mắt lạnh lùng của bà Tư Lượng quét qua căn nhà nhỏ của
gia đình cô. Suốt bao lâu nay, cả nhà đều nghĩ mình đang một mình chống chọi với gánh nặng ấy, không
ai biết, ở một nơi cách xa bốn trăm cây số, có một người vẫn đang âm thầm gánh vác cùng, theo cách
riêng, lặng lẽ và kiên trì của bà.
Nước mắt Thương lại trào ra, lần này không phải vì giận dữ hay đau đớn, mà vì một cảm giác biết ơn
lẫn xót xa khó gọi tên, dành cho một người phụ nữ đã chọn cách chuộc lỗi bằng sự im lặng và kiên trì
thay vì bằng lời nói, dù cách đó, suốt mười ba năm, đã khiến chính bà phải chịu đựng nỗi cô đơn không
ai chia sẻ được.
Xe tiếp tục chạy, đưa Thương ngày càng gần hơn về Sài Gòn, về căn nhà nhỏ nơi có bà nội, có ba, có
Bảo đang chờ, những người cô sẽ phải tìm cách kể cho nghe, từng chút một, về sự thật vừa được hé mở,
và về một quyết định lớn hơn đang chờ cô đưa ra: liệu gia đình này có sẵn sàng mở lại cánh cửa đã
đóng kín suốt mười ba năm hay không.
Cô cất điện thoại vào túi, tựa đầu vào thành ghế, để cơ thể được nghỉ ngơi sau một đêm gần như không
chợp mắt. Nhưng đầu óc vẫn không ngừng sắp xếp lại kế hoạch: trước hết phải nói với Bảo, rồi tìm cách
nói với ba, còn bà nội, người khó thuyết phục nhất, có lẽ cần nhiều thời gian hơn cả, và cần một cách
tiếp cận thật sự khéo léo, không thể vội vàng.
Ngoài cửa sổ, ruộng lúa dần nhường chỗ cho những dãy nhà san sát, dấu hiệu xe đang tiến gần vào thành
phố. Thương hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho những cuộc trò chuyện khó khăn đang chờ phía
trước, biết rằng con đường từ đây tới một cái kết trọn vẹn vẫn còn dài, nhưng ít nhất, lần đầu tiên
sau nhiều tuần, cô không còn phải bước đi một mình trong bóng tối của những câu hỏi chưa có lời đáp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →