Về tới nhà đã gần tối, Thương giả vờ mệt vì đường xa, ăn qua loa bữa cơm rồi kéo Bảo ra ngoài hiên,
viện cớ muốn hóng gió sau chuyến đi dài, thực ra là để có không gian riêng nói chuyện mà không sợ bà
nội nghe thấy.
"Chị đi công việc gì mà cả ngày không nhắn tin gì hết vậy?" Bảo hỏi, ngồi xuống bậc thềm cạnh chị,
giọng có chút trách móc nhẹ.
"Chị đi Cần Thơ." Thương nói thẳng, không vòng vo nữa, cảm thấy đã tới lúc em trai xứng đáng được
biết sự thật.
"Cần Thơ? Chi vậy chị?" Bảo tròn mắt, không hiểu vì sao chị lại đột nhiên đi xa như vậy mà không nói
trước.
Thương hít một hơi dài, rồi bắt đầu kể, từ đầu tới cuối, từ những đơn hàng bí ẩn của #7204, tới Sổ
Ước, tới việc lần theo manh mối ở ngân hàng, tới cuộc gặp gỡ đầy nước mắt với người phụ nữ ở Cần Thơ.
Cô kể chậm rãi, để em có thời gian tiếp nhận từng phần thông tin, không giấu diếm bất cứ chi tiết
nào.
Bảo ngồi im, nghe hết, gương mặt biến đổi qua nhiều cung bậc cảm xúc: ngạc nhiên, hoài nghi, rồi dần
dần chuyển sang một nỗi xúc động phức tạp mà chính cậu cũng không gọi tên được hết.
"Vậy... vậy má tụi mình đang ở Cần Thơ thiệt hả chị?" Bảo hỏi lại, giọng lạc đi, gần như không tin
nổi vào những gì vừa nghe.
"Ừ, chị gặp má rồi." Thương gật, giọng cũng nghẹn theo.
Bảo im lặng một lúc lâu, hai tay bó gối, mắt dán chặt xuống một điểm vô định trên nền gạch, cố xử lý
mớ cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cậu gần như không có ký ức gì rõ ràng về mẹ, chỉ hai tuổi khi bà rời đi, mọi hiểu biết về người
phụ nữ ấy đều tới từ những lời kể đầy hằn học của bà nội, và giờ, tất cả những gì cậu tin tưởng bấy
lâu bỗng bị đảo lộn hoàn toàn.
"Em... em không biết nên vui hay giận nữa." Bảo nói, giọng run run, một sự thành thật hiếm hoi từ
đứa em vốn luôn tỏ ra vô tư trước mặt mọi người.
"Chị cũng vậy." Thương ôm lấy vai em, kéo cậu lại gần, hai chị em ngồi tựa vào nhau trong bóng tối,
không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng làm công việc xoa dịu mà lời nói không làm được.
"Vậy giờ mình có được... gặp lại má không chị?" Bảo hỏi sau một lúc, giọng nhỏ, mang theo cả hy vọng
lẫn sự e dè.
Thương không trả lời ngay, cảm nhận được sức nặng của câu hỏi đó, một câu hỏi đặt gánh nặng quyết
định lên vai cô, người vừa là chị, vừa là người duy nhất trong nhà đã thật sự đối diện với mẹ.
"Chị chưa biết, để chị tính. Còn nhiều chuyện phải lo, nhất là bà nội." Thương đáp, giọng thận
trọng, không muốn hứa hẹn điều gì mình chưa chắc chắn thực hiện được.
"Chị kể em nghe má nói gì nữa đi, kể hết đi." Bảo nài nỉ, giọng tò mò xen lẫn khao khát muốn biết
thêm về người phụ nữ mình gần như không có ký ức gì.
Thương kể thêm vài chi tiết, về căn nhà nhỏ ở Cần Thơ, về chiếc máy may cũ, về xấp giấy nháp ghi giá
cả năm món đồ trong ngăn kéo khoá, cố gắng dựng lại hình ảnh người mẹ một cách chân thực nhất có thể,
không tô hồng cũng không bôi đen, để Bảo tự hình thành cảm nhận của riêng mình.
"Nghe... nghe cũng thương thiệt." Bảo nói, giọng trầm xuống, một sự đồng cảm bất ngờ từ đứa em vốn
luôn giữ thái độ vô tư trước những chuyện nặng nề trong nhà.
"Bà nội chắc giận dữ lắm nếu biết." Bảo nói tiếp, lo lắng thật sự cho phản ứng có thể xảy ra.
"Ừ, chị biết. Nhưng mình không thể giấu hoài được, sớm muộn gì bà nội cũng phải biết." Thương thở
dài, nhìn lên bầu trời đêm lấp ló vài ngôi sao qua lớp khói bụi thành phố, lòng nặng trĩu trước con
đường dài còn phải đi qua để hàn gắn một gia đình đã rạn nứt suốt mười ba năm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →