Mấy ngày sau, sau khi bàn bạc kỹ với bà Xuân qua điện thoại (lần đầu tiên hai mẹ con nói chuyện trực
tiếp qua điện thoại kể từ cuộc gặp gỡ ở Cần Thơ), cùng với khoản tiền Thương dành dụm được và một
phần bà nội xoay thêm từ việc bán một chỉ vàng cưới cuối cùng còn giữ lại, gia đình đã gom đủ phần
lớn số tiền cần thiết để giải quyết dứt điểm khoản nợ.
Thương xin phép bà nội để cô là người trực tiếp tới gặp bà Tư Lượng, viện cớ muốn tự mình xử lý cho
xong chuyện, dù thực ra cô cũng muốn tận mắt nhìn thấy cảnh khoản nợ ám ảnh gia đình mình suốt nhiều
tháng qua được giải quyết.
Nhà bà Tư Lượng nằm trong một con hẻm lớn hơn, khang trang hơn nhiều so với hẻm 220, một căn nhà ba
tầng với cổng sắt kiên cố. Thương đứng trước cổng một lúc, hít một hơi thật sâu, nhớ lại hình ảnh bà
Tư Lượng đứng giữa hẻm nhà mình hôm nào, ánh mắt quét qua từng món đồ đạc như đang định giá, và tự
nhủ lần này, mình sẽ không để nỗi sợ hãi ấy lấn át.
Cô bấm chuông, được một người giúp việc dẫn lên phòng khách, nơi bà Tư Lượng đang ngồi tính sổ trên
một cái bàn gỗ lớn, không ngẩng lên ngay, để Thương đứng chờ một lúc trước khi lên tiếng mời ngồi,
một kiểu thị uy nhẹ nhàng nhưng rõ ràng của người quen nắm quyền trong mọi cuộc giao dịch.
"Cô là con cô Sáu Thảo phải không, tới trả nợ hả?" Bà Tư Lượng hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh như lần gặp
trước, không có vẻ gì thay đổi thái độ.
"Dạ đúng rồi cô, con tới trả phần lớn khoản nợ, còn thiếu một ít con xin khất thêm thời gian." Thương
nói, giọng cố giữ vững vàng, đặt một xấp tiền đã chuẩn bị sẵn lên bàn.
Bà Tư Lượng đếm tiền, ghi chép vào sổ, thái độ hoàn toàn nghiệp vụ, không hỏi han thêm về hoàn cảnh
gia đình, không thể hiện chút cảm xúc nào, như đang xử lý một giao dịch bình thường trong vô số giao
dịch khác của mình.
"Còn thiếu bao nhiêu vậy?" Bà hỏi, mắt vẫn dán vào cuốn sổ.
"Dạ còn khoảng năm triệu, con xin khất thêm một tháng, con hứa chắc chắn có." Thương nói, giọng thành
khẩn.
Bà Tư Lượng ngừng viết, nhìn Thương một lúc, ánh mắt đánh giá, rồi gật đầu. "Được, một tháng. Nhưng
lần này phải đúng hẹn à nghen, cô không dễ dãi hoài đâu."
"Dạ con cảm ơn cô." Thương cúi đầu, giọng nhẹ nhõm hẳn, dù vẫn còn khoản nhỏ chưa giải quyết xong,
nhưng gánh nặng lớn nhất đã được trút bỏ phần lớn.
Bà Tư Lượng ký xác nhận vào một tờ biên nhận, đưa cho Thương giữ, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt
thường thấy, không có gì đặc biệt cảm động hay thay đổi trong thái độ của bà, đơn giản chỉ là một
khoản nợ đã được xử lý đúng theo thủ tục, không hơn không kém.
Thương ký tên vào giấy tờ cần thiết, cảm ơn lần nữa rồi xin phép ra về. Bước ra khỏi cánh cổng sắt
kiên cố, cô thở ra một hơi dài, cảm giác như vừa trút được một tảng đá khổng lồ đè nặng trên vai suốt
nhiều tháng qua, dù biết còn một khoản nhỏ cần giải quyết, nhưng ít nhất, nỗi sợ hãi thường trực về
Chú Sáu Cảnh, về những tờ giấy đòi nợ dán trước cửa, giờ đã lùi xa hơn rất nhiều.
Trên đường về, cô nhắn tin báo tin vui cho bà nội và Bảo, cả hai đều hồi âm ngay, những dòng tin nhắn
đầy nhẹ nhõm và vui mừng. Thương mỉm cười, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cảm thấy tương lai phía
trước không còn quá mờ mịt và nặng nề như trước, dù cô biết, phía trước vẫn còn một cuộc hoà giải
gia đình khó khăn hơn nhiều đang chờ đợi, một cuộc hoà giải mà tiền bạc không thể nào giải quyết
được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →