🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau nhiều đêm trăn trở, Thương quyết định thời điểm đã tới. Cô ngồi nói chuyện riêng với bà nội một

buổi chiều, kể lại toàn bộ sự thật, từ đầu tới cuối, chuẩn bị tinh thần đón nhận mọi phản ứng dữ dội

có thể xảy ra.

Bà nội nghe xong, im lặng rất lâu, gương mặt hiện lên nhiều cảm xúc lẫn lộn: sốc, giận dữ, rồi một

nỗi gì đó mềm mại hơn thấp thoáng hiện lên rồi lại bị giấu đi ngay. Cuối cùng, bà chỉ nói một câu

ngắn gọn.

"Để bà nghĩ."

Ba ngày sau, bà nội chủ động gọi Thương lại, giọng cứng nhưng không còn gay gắt như những lần nhắc

tới cái tên ấy trước đây.

"Bây mời nó tới đây được không. Bà muốn... bà muốn coi mặt nó ra sao rồi." Bà nội nói, ánh mắt tránh

nhìn thẳng vào Thương, một dấu hiệu hiếm hoi của sự yếu lòng ở người phụ nữ vốn luôn tỏ ra cứng cỏi.

Thương không dám tin vào tai mình, phải hỏi lại một lần nữa để chắc chắn, rồi vội vàng liên lạc với

bà Xuân, sắp xếp một buổi gặp mặt tại chính căn nhà trọ ở hẻm 220, nơi mười ba năm trước bà Xuân đã

rời đi trong lặng lẽ.

Chiều hôm đó, bà Xuân tới, đứng ngoài cửa, dáng vẻ căng thẳng không kém gì lần Thương gặp bà ở Cần

Thơ. Bà mặc bộ đồ chỉnh tề nhất mình có, tay cầm một túi trái cây, một cử chỉ lễ nghĩa quen thuộc

của người Việt khi tới thăm nhà ai đó sau thời gian dài xa cách.

Bà nội bước ra, đứng ở khung cửa, hai người phụ nữ nhìn nhau lần đầu tiên sau mười ba năm, không ai

nói được gì ngay, chỉ có một khoảng lặng dài, nặng nề, chứa đựng biết bao nhiêu điều chưa từng được

nói ra.

"Má." Bà Xuân cúi đầu chào trước, giọng run rẩy, xưng hô như thời còn là con dâu trong nhà.

Bà nội không đáp lại ngay, chỉ đứng đó, ánh mắt quét từ đầu tới chân người phụ nữ trước mặt, như

đang cố tìm lại hình ảnh cô con dâu năm nào trong dáng vẻ đã già đi nhiều của hiện tại.

"Mười ba năm rồi mới thấy mặt." Bà nội cuối cùng cũng lên tiếng, giọng vẫn còn gằn, mang theo cả một

khối oán trách chưa nguôi. "Bây biết bây làm khổ mấy đứa nhỏ cỡ nào không?"

"Dạ con biết, con xin lỗi má, con biết lỗi của con không gì bù đắp được." Bà Xuân nói, nước mắt đã

lăn dài, không cố che giấu.

Thương và Bảo đứng gần đó, không dám xen vào, chỉ lặng lẽ quan sát, tim đập thình thịch theo từng

câu nói giữa hai người phụ nữ, không biết cuộc gặp gỡ này sẽ đi tới đâu. Ông Lộc, ngồi trên ghế đẩu

gần cửa, cũng im lặng theo dõi, tay siết chặt tay vịn, gương mặt lộ rõ sự căng thẳng không kém ai

trong nhà.

"Con... con có mang theo chút quà cho hai đứa nhỏ với ba nó, không biết có hợp không." Bà Xuân nói,

đưa túi trái cây ra, giọng vẫn còn run, cố lấp đầy khoảng lặng bằng một hành động cụ thể vì không

biết phải nói gì thêm.

Bà nội không đưa tay nhận ngay, chỉ liếc qua túi trái cây, rồi liếc qua gương mặt đang chờ đợi của

con dâu cũ, một ánh nhìn phức tạp mà không ai trong nhà đọc được hết ý nghĩa.

Bà nội im lặng một lúc lâu, rồi thở dài, một hơi thở dài chứa đựng cả mười ba năm mệt mỏi và oán

giận, dần dần lắng xuống thành một điều gì đó gần với sự buông bỏ.

"Thôi, chuyện qua rồi, nhắc hoài cũng vậy." Bà nói, giọng vẫn cứng nhưng đã dịu đi phần nào, không

còn gay gắt như phút đầu.

Không ai trong số bốn người có mặt dám mong đợi một sự tha thứ trọn vẹn ngay lập tức, và điều đó

cũng không xảy ra. Nhưng bà nội, sau một khoảng im lặng dài, quay người bước vào nhà, giọng cộc lốc

buông ra một câu, không quay đầu lại nhìn ai.

"Ở lại ăn cơm đi, nấu dư rồi, đổ bỏ uổng."

Đó không phải một lời mời nồng ấm, không có vòng tay ôm, không có nước mắt hội ngộ như trong những

câu chuyện cổ tích. Nhưng đó là một lời mời, và với một người cứng cỏi như bà nội, đó đã là một bước

tiến lớn hơn bất cứ ai trong nhà dám hy vọng.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →