Mâm cơm tối hôm đó có đủ mặt sáu người, lần đầu tiên sau mười ba năm căn nhà nhỏ ở hẻm 220 chứng kiến một bữa ăn đông đủ tới vậy: ông Lộc, bà nội, Thương, Bảo, và bà Xuân, ngồi quanh chiếc bàn gỗ vốn chỉ quen với bốn cái ghế.
Không khí ban đầu gượng gạo, không ai nói nhiều, chỉ có tiếng đũa chạm chén, tiếng canh sôi lục bục trong nồi. Bà nội nấu món cá kho tộ, món quen thuộc của gia đình, nhưng lần này nêm mặn hơn bình thường một chút, không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu, đó không phải là sơ suất khi nấu ăn, mà là cách bà giấu đi sự xúc động đang cuộn trào bên trong bằng việc chú tâm thái quá vào từng chi tiết nhỏ của bữa cơm.
"Má nếm thử coi, chắc con nêm hơi lố tay." Bà nội nói, đẩy dĩa cá về phía bà Xuân, một câu nói bâng quơ nhưng lại là lần đầu tiên bà chủ động bắt chuyện với con dâu cũ kể từ lúc gặp mặt.
"Dạ, con thấy vừa miệng mà má." Bà Xuân đáp, giọng vẫn còn dè dặt nhưng đã bớt căng thẳng hơn lúc đầu, gắp một miếng cá, ăn thật, không phải chỉ để xã giao.
Bà nội gắp thêm miếng cá bỏ vào chén Thương, một cử chỉ quen thuộc bà vẫn làm mỗi bữa, nhưng lần này kèm theo một câu nói khẽ, gần như chỉ đủ cho Thương nghe thấy. "Con làm tốt lắm, dẫn được nó về đây." Đó là câu gần nhất với một lời khen, một sự công nhận, mà bà nội có thể thốt ra trong hoàn cảnh này, và Thương hiểu, với một người kiệm lời như bà, câu nói đó đã mang sức nặng của cả một đoạn đường dài bà phải vượt qua trong lòng mình.
Ông Lộc, ngồi đầu bàn, nhìn cảnh tượng trước mắt, gương mặt lộ rõ sự xúc động dù cố kìm nén. Ông chậm rãi lên tiếng, giọng vẫn còn khó khăn nhưng rõ ràng từng chữ.
"Xuân... khoẻ không?" Ông hỏi, gọi thẳng tên, một cách xưng hô gần gũi hơn hẳn cách gọi vòng vo ông vẫn dùng trước đây.
"Dạ em khoẻ, anh sao rồi?" Bà Xuân đáp, mắt đỏ hoe, đây là lần đầu tiên hai người trao đổi trực tiếp với nhau sau mười ba năm.
"Ba tập vật lý trị liệu, đỡ nhiều rồi." Ông Lộc nói, cố nở một nụ cười, dù nửa mặt vẫn còn chưa linh hoạt hoàn toàn.
Bảo, ngồi cạnh Thương, có vẻ đã bớt gượng gạo hơn hẳn, tự nhiên gắp thức ăn cho bà Xuân, miệng buột ra một câu gọi thân mật mà chính cậu cũng không nhận ra mình vừa nói.
"Má ăn thêm miếng này nè, ngon lắm."
Cả bàn ăn khựng lại một giây trước hai chữ "má" bật ra tự nhiên từ miệng Bảo, không có chút ngần ngại nào, khác hẳn với sự dè dặt của Thương. Bà Xuân sững người, mắt tràn đầy nước mắt, nhận lấy miếng thức ăn, giọng nghẹn lại không nói được gì, chỉ gật đầu cảm ơn.
Thương ngồi đó, nhìn cảnh tượng ấy, lòng vừa ấm áp vừa có chút gì đó phức tạp. Bảo còn quá nhỏ khi mẹ rời đi, không mang nhiều gánh nặng ký ức và oán giận như cô, nên có thể dễ dàng mở lòng hơn. Còn Thương, dù cơn giận đã nguôi phần nào sau chuyến đi Cần Thơ, vẫn chưa thể buột miệng gọi "má" một cách tự nhiên như vậy được, vẫn còn một khoảng cách nhỏ cần thời gian để lấp đầy.
"Có lẽ không phải mọi thứ đều cần được nói ra ngay." Cô nghĩ thầm, nhìn quanh mâm cơm, nhìn từng gương mặt đang dần thư giãn hơn theo thời gian, nhìn bà nội thỉnh thoảng liếc qua bà Xuân với ánh mắt vẫn còn phức tạp nhưng không còn hằn học như trước.
Bữa cơm kết thúc muộn hơn thường lệ, không ai vội vã đứng dậy, như thể mọi người đều muốn kéo dài thêm khoảnh khắc hiếm hoi này, khoảnh khắc mà, dù chưa hoàn hảo, chưa trọn vẹn, vẫn mang một ý nghĩa lớn lao hơn bất cứ điều gì gia đình này từng có được trong suốt mười ba năm qua.
Trước khi ra về (bà Xuân vẫn chưa dọn hẳn lên Sài Gòn, chỉ tính chuyện chuyển lên dần dần khi mọi người đã quen hơn), bà đứng ở cửa, ngoái lại nhìn cả nhà một lượt, ánh mắt lưu luyến không nỡ rời đi. Bà nội, đứng gần đó, buông thêm một câu ngắn, giọng vẫn cộc nhưng không còn lạnh lùng như buổi chiều.
"Rảnh thì lên chơi, đừng đợi có chuyện mới lên."
Bà Xuân gật đầu, không nói được gì thêm vì cổ họng đã nghẹn lại, chỉ cúi đầu chào cả nhà rồi bước ra con hẻm tối, dáng đi vẫn còn run nhưng nhẹ nhõm hơn hẳn lúc bước vào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →