🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai tuần sau bữa cơm đoàn tụ, cuộc sống ở hẻm 220 dần trở lại nhịp điệu quen thuộc, nhưng có gì đó đã thay đổi, một sự nhẹ nhõm âm thầm len vào từng góc nhỏ trong nhà. Ông Lộc tập vật lý trị liệu đều đặn hơn, tay trái đã cầm đũa vững vàng. Bà nội vẫn cộc cằn như mọi khi, nhưng thỉnh thoảng, khi nhắc tới tên "con Xuân", giọng bà đã bớt hẳn phần gai góc trước đây.

Tối nay, như mọi đêm, Thương ngồi vào chỗ quen trên gác lửng, chuẩn bị phiên cuối. Đèn LED vòng vẫn toả ánh sáng vàng ấm quen thuộc, chỉ khác là giờ trên kệ hàng có thêm vài món đồ mới, một cái ghế tựa lưng nhỏ cô mới mua theo lời dặn của bác sĩ, một tấm rèm che nắng Bảo tự lắp thêm cho gác lửng đỡ nóng vào buổi chiều.

"Dạ chào cả nhà, Nhà Thương đây, phiên cuối trong ngày." Cô bắt đầu phiên livestream, giọng đã quen thuộc, tự tin hơn hẳn cái đêm đầu tiên cách đây nhiều tháng.

Phiên trôi qua bình thường, vài đơn hàng lặt vặt, vài câu chuyện phiếm với khách quen thức khuya. Bảo, giờ đã thành thạo hơn hẳn trong việc phụ chị đọc tên khách chốt đơn, ngồi góc phòng vừa học bài vừa liếc màn hình, thỉnh thoảng chêm vào vài câu đùa khiến khách xem cười rộ.

Gần mười hai giờ, khách còn lại thưa dần, Thương rao nốt vài mã hàng cuối, chuẩn bị kết thúc như mọi lần. Cô liếc đồng hồ, một thói quen cũ vẫn còn giữ, dù giờ đây, việc liếc đồng hồ không còn mang theo nỗi hồi hộp pha lẫn sợ hãi như những tháng trước, chỉ còn lại một sự chờ đợi nhẹ nhàng, gần như bình thản.

Đúng mười hai giờ kém năm phút, một cái tên lạ xuất hiện trong khung bình luận, không phải "Khách ẩn danh #7204" quen thuộc, mà là một tên đầy đủ, lần đầu tiên hiện diện công khai.

"Nguyễn Thị Xuân: Thương ơi, má coi con live nè."

Thương khựng lại, tim đập nhanh, nhìn kỹ lại dòng chữ đó một lần nữa để chắc chắn mình không đọc nhầm. Đây là lần đầu tiên, sau tất cả những đêm âm thầm, không một lời, không một dòng chat, bà Xuân đã bước ra khỏi lớp vỏ ẩn danh, xuất hiện công khai, đường hoàng, với chính tên thật của mình.

"Dạ... dạ chào má." Thương gõ trả lời, ngón tay run nhẹ trên bàn phím, giọng khi đọc to lên cho vài khách còn xem cũng run theo.

Vài phút sau, một dòng thông báo quen thuộc, nhưng lần này không còn ẩn danh, hiện lên trên màn hình.

[Nguyễn Thị Xuân đã đặt — mã 15, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 10.000đ]

Mã 15 là một cái nồi cơm điện mini, món đồ gia dụng bình thường, không nằm trong Sổ Ước, không mang ý nghĩa biểu tượng đặc biệt nào, chỉ đơn giản là một món đồ một người mẹ mua để gửi tặng, hỗ trợ cho cuộc sống hằng ngày của con gái, giống như hàng triệu người mẹ khác vẫn làm mỗi ngày trên khắp đất nước này.

Và rồi, ngay sau dòng thông báo đơn hàng, một dòng bình luận khác xuất hiện, thứ chưa từng có trong suốt bao nhiêu tháng qua.

"Nguyễn Thị Xuân: Má vẫn có nhìn thấy con lớn lên, dù không phải theo cách má mong muốn. Má cảm ơn con đã cho má một cơ hội."

Thương đọc dòng chữ đó, mắt cay xè, không kìm được nước mắt trào ra ngay giữa phiên livestream, trước mặt vài chục người xem còn sót lại. Cô không còn cố che giấu như những lần trước, không còn nói dối "bụi bay vô mắt" như cái đêm nhận được món đồ chơi Đôrêmon.

Cô gõ trả lời, tay run nhưng chắc chắn, rồi đọc to lên thành tiếng, để cho tất cả những người đang xem, và cho chính bà Xuân, dù ở cách xa bốn trăm cây số, nghe được giọng nói thật của mình, không qua màn hình, không qua chữ viết, mà là một câu nói trọn vẹn, lần đầu tiên sau mười ba năm.

"Dạ, con cảm ơn má."

Sáu chữ ngắn ngủi, không có nhạc nền, không có nước mắt được mô tả thêm, chỉ có phiên livestream vẫn đang chạy, ánh đèn LED vòng vẫn toả sáng ấm áp trong căn gác lửng nhỏ, và chiếc đồng hồ trên tường vừa nhảy sang con số 00:01, đánh dấu sự bắt đầu của một ngày mới, một ngày mà, lần đầu tiên sau mười ba năm, Thương không còn phải một mình chờ đợi trong bóng tối của những câu hỏi chưa có lời đáp.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện