Năm giờ chiều, tiếng xe máy cà tàng dừng ngay đầu hẻm 220, tiếng máy nổ khục khặc như sắp tắt máy
tới nơi. Thương đang phơi mấy cái áo mẫu vừa giặt trên dây kẽm trước cửa, nghe tiếng xe thì ngẩng
lên nhìn, thấy một người đàn ông trung niên bước xuống, dáng gầy, mặc áo sơ mi cũ sờn cổ, tay cầm
một cuốn sổ bìa da đã tróc góc.
"Cô Sáu có nhà không con?" Người đàn ông hỏi, giọng vừa đủ nghe, không lớn tiếng, không có vẻ hung
hãn như Thương từng tưởng tượng.
"Dạ... bà nội con có nhà. Chú kiếm bà nội con có việc gì ạ?"
"Chú là chỗ quen làm ăn với cô Sáu, ghé thăm chút."
Thương đứng chắn nhẹ trước cửa, không hẳn cố ý, chỉ là phản xạ, trong khi bên trong bà nội đã nghe
tiếng, bước ra, tay còn cầm cái khăn lau bát, mặt thoáng biến sắc rồi lấy lại vẻ bình thường ngay.
"Chú Sáu. Vô nhà uống nước."
"Thôi, chú đứng đây nói vài câu rồi đi, không dám làm phiền cô lâu." Người đàn ông, giờ Thương mới
biết tên là Chú Sáu Cảnh, mở cuốn sổ bìa da, lật vài trang, giọng vẫn đều đều như đang đọc một danh
sách chợ búa. "Cô Sáu, tháng này tới hạn rồi, cô coi lo được bao nhiêu, để chú về báo lại cho cô
Tư."
"Tui đang gom, chú Sáu à, cho tui thêm chút thời gian."
"Chú biết cô khó, chú cũng đâu muốn tới hoài, nhưng cô Tư giao việc, chú phải làm." Chú Sáu Cảnh
gấp cuốn sổ lại, giọng vẫn nhẹ nhưng có gì đó cứng lại phía sau. "Cuối tháng ráng có, cô Sáu, chứ
để cô Tư nóng lên là mệt à nghen."
Bà nội gật, tay siết chặt cái khăn lau bát tới mức khớp ngón tay trắng bệch. "Dạ, tui biết mà, ráng
lo."
Chú Sáu Cảnh gật đầu chào, quay ra dắt xe, trước khi leo lên yên còn ngoái lại nhìn Thương một cái,
ánh mắt không có ác ý, chỉ có vẻ mệt mỏi của một người đang làm một việc mình cũng không thích làm.
"Con gái cô Sáu hả? Bán hàng trên mạng hả con? Chú cũng có coi, thấy con bán được à, ráng lên nghen
con."
Thương không biết trả lời sao, chỉ gật đầu, thấy lạ vì một người tới đòi nợ nhà mình lại có thể nói
một câu động viên nghe thật lòng như vậy. Chú Sáu Cảnh nổ máy, chiếc xe cà tàng lăn bánh khỏi hẻm,
tiếng máy khục khặc dần xa.
Bà nội đứng lặng một lúc, tay vẫn cầm cái khăn, mắt nhìn theo bóng xe đã khuất, rồi quay vào nhà,
bước chân chậm hơn bình thường, như thể vừa mất một khoảng sức lực nào đó ngay giữa cuộc nói chuyện
ngắn ngủi.
"Bà nội, chú đó là ai vậy?" Thương theo vào, hỏi khẽ.
"Người ta làm ăn, tới hỏi thăm thôi. Con lo dọn áo phơi cho khô kịp tối." Bà nội tránh nhìn thẳng
vào mắt cháu, tay bận rộn với mấy việc không tên trong bếp, kiểu bận rộn giả để không phải trả lời.
Thương không hỏi thêm, quay ra dây phơi, tiếp tục công việc dở dang, nhưng tai vẫn dỏng lên nghe
ngóng tiếng động trong bếp. Cô nghe tiếng bà nội thở dài một hơi dài, rồi tiếng nước chảy từ vòi,
tiếng chén đũa va nhau khe khẽ, những âm thanh quen thuộc của một ngày bình thường, chỉ là hôm nay
chúng nghe nặng nề hơn hẳn.
Ông Lộc, ngồi trên chiếc ghế kê gần cửa sổ, đã nghe hết từ đầu tới cuối dù không bước ra được. Khi
Thương bưng rổ áo khô vào, ông đưa mắt nhìn cô, cái nhìn chậm rãi vì nửa mặt bên phải vẫn chưa linh
hoạt lại hoàn toàn, rồi hỏi, giọng đứt quãng.
"Người... vừa rồi... đòi tiền hả con?"
"Dạ không có gì đâu ba, người quen bà nội thôi." Thương nói dối, nhẹ nhàng, cách nói dối duy nhất cô
cho phép mình dùng trong nhà này, để ba khỏi phải lo thêm chuyện không đổi được gì bằng cách lo.
Ông Lộc không hỏi thêm, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn còn đọng lại một chút gì đó không tin hẳn lời
con gái, nhưng ông cũng biết, đôi khi im lặng của cả hai bên là cách duy nhất để giữ cho căn nhà
này còn đứng vững thêm một ngày nữa.
Tối đó, trong lúc dọn hàng chuẩn bị phiên vàng, Thương thấy vài người hàng xóm đứng túm tụm ở quán
nước đầu hẻm, nhìn về phía nhà mình, nói nhỏ gì đó rồi im bặt khi cô đi ngang, y hệt mấy lần trước.
Cô cúi đầu, bước nhanh qua, trong lòng dấy lên một cảm giác mới, không hẳn là sợ, mà là một thứ xấu
hổ âm ỉ, thứ cảm giác mà tới tận bây giờ cô mới hiểu rõ hơn tại sao bà nội cứ nhất quyết giấu, dù
biết giấu cũng chẳng được bao lâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →