🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều chủ nhật, Bảo ngồi xếp bằng giữa sàn gác lửng, tay cầm tuốc-nơ-vít nhỏ vặn lại mấy con ốc trên

chân đèn LED vòng, miệng lẩm bẩm chửi yêu cái ốc cứng đầu không chịu vào ren. Thương ngồi cạnh, gấp

lại đống áo mới lấy từ chợ, thỉnh thoảng liếc qua coi em làm tới đâu.

"Chị Hai, đưa em cái kìm nhỏ trong hộp đồ nghề coi."

Thương lục hộp đồ nghề cũ, đưa cho em, rồi lại cúi xuống gấp áo. Cái hộp đồ nghề này vốn của ba,

giờ Bảo tự học cách dùng qua mấy video trên mạng, sửa được đủ thứ lặt vặt trong nhà, từ bóng đèn

cháy tới cái quạt kêu è è.

"Được rồi nè." Bảo giơ cái đèn lên, bật thử, ánh sáng tỏa đều hơn hẳn hôm trước. "Chỉnh xong xịn sò

luôn, coi nè, giờ không bị lệch bóng qua một bên nữa."

"Đẹp đó. Cảm ơn em."

"Cái đèn này em trả góp còn hai kỳ nữa là hết nợ." Bảo cười, gõ gõ vào chân đèn nhựa. "Ba trăm năm

mươi nghìn mà trả tới bốn tháng, tính ra mắc hơn mua trả liền, nhưng hồi đó đâu có đủ tiền mua liền

đâu."

"Ừ, cảm ơn em ráng lo vụ đó, không có nó chị quay tối thui à."

"Có gì đâu, tiện tay." Bảo đặt tuốc-nơ-vít lại vào hộp đồ nghề, gọn gàng, một thói quen khác học từ

ba hồi còn khoẻ, đồ nghề dùng xong phải cất đúng chỗ. Cậu ngả người ra sau, chống hai tay ra sàn,

mắt nhìn lên trần nhà, giọng đổi sang chuyện khác, nhẹ nhàng như đang nói chuyện thời tiết. "Chị

Hai, học phí học kỳ tới hình như tăng á, cô chủ nhiệm nói bữa họp phụ huynh."

Thương ngừng tay gấp áo một chút. "Tăng nhiêu?"

"Không biết chắc, nghe nói thêm mấy trăm. Chị đừng lo, em có thể xin học bổng, em học cũng khá mà."

"Em không nghỉ học đâu, chị đừng có nói nữa." Thương nói nhanh, gần như phản xạ, dù Bảo chưa hề nói

câu nào về chuyện nghỉ học.

Bảo quay sang nhìn chị, hơi bất ngờ vì phản ứng nhanh hơn cần thiết. "Em có nói nghỉ học hồi nào

đâu, em chỉ nói học phí tăng thôi mà."

"Ừ... chị biết. Chị nói vậy thôi." Thương cười gượng, gấp nốt cái áo cuối, xếp vào chồng. Cô không

giải thích thêm, nhưng trong đầu vừa thoáng qua hình ảnh chính mình năm mười chín tuổi, đứng trước

cổng trường cao đẳng, cầm tờ đơn xin nghỉ học, tay run không phải vì lạnh.

Hai chị em ngồi im một lúc, không khí hơi chùng xuống, Bảo là người phá vỡ trước, đúng như tính

cách vẫn vậy, không để không khí nặng kéo dài lâu.

"Thôi kệ, học phí tính sau, giờ em coi cái đèn cho chị nè. Tối nay live chị nhớ ngồi đúng chỗ này

nha, ánh sáng chuẩn nhất."

"Ừ, chị nhớ."

Bảo cầm điện thoại của chị lên, mở app Chợ Phiên, lướt qua mục quản lý đơn hàng, tính coi doanh thu

mấy hôm nay, một thói quen của cậu, thích xem số liệu hơn là xem nội dung video. Cậu lướt xuống dưới

cùng, dừng lại, cau mày.

"Ủa, sao có người mua hoài mà không thấy chat gì vậy ta. Gắt thiệt."

Thương ngẩng lên, tim đập nhanh hơn một nhịp. "Em coi cái gì vậy?"

"Cái người này nè, ẩn danh, mua hai đêm liền, toàn đồ rẻ rẻ, mà không nhắn tin, không comment gì

hết. Em thấy khách bình thường ai cũng hỏi giá, hỏi ship, người này lạ ghê."

"Ừ... chị cũng thấy vậy." Thương nói, cố giữ giọng bình thường, dù trong bụng vừa nhói lên một cái,

như bị ai đó vô tình chọc đúng chỗ mình đang giấu.

"Chắc người ta ít nói thôi, có gì đâu chị lo." Bảo đặt điện thoại xuống, không để tâm nhiều, chuyển

sang chuyện khác, hỏi tối nay ăn gì, có cần đi mua thêm dầu ăn không.

Thương gật gù trả lời qua loa, tay vẫn xếp nốt chồng áo, nhưng đầu óc đã lạc đi đâu mất, quay lại

với cái nhận xét vô tình của em, "không thấy chat gì vậy ta". Một câu nói bâng quơ của một đứa mười

lăm tuổi, không có ý gì sâu xa, nhưng lại là lần đầu tiên có người khác, ngoài chính cô, cũng thấy

điều đó là lạ, không phải chỉ mình cô tưởng tượng ra.

Bảo đứng dậy, xách hộp đồ nghề xuống nhà, còn ngoái lại dặn thêm một câu trước khi khuất sau cầu

thang, giọng vẫn tưng tửng như không có chuyện gì. "Tối chị nhớ ngồi đúng góc đèn em chỉnh nha, lệch

qua bên kia là hư hết công em làm à." Thương cười, gật đầu, nhưng khi còn lại một mình trong căn

gác nhỏ, cô lại mở điện thoại ra một lần nữa, không phải để coi đèn, mà để nhìn lại đúng cái tên

hiển thị "Khách ẩn danh #7204" thêm một lần, như thể nhìn nhiều sẽ có ngày nó tự lộ ra thứ gì đó.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →