Sáng hôm sau, Thương dậy sớm hơn thường lệ, không phải vì có việc gấp, mà vì cái câu hỏi tối qua cứ
lởn vởn trong đầu khiến giấc ngủ đứt quãng. Cô ngồi ở góc gác lửng, chưa dọn hàng, chỉ cầm điện
thoại, mở lịch sử đơn hàng của cả tuần, lướt ngược lại từng ngày.
Ánh sáng ban mai lọt qua khe cửa sổ nhỏ, chiếu chéo lên màn hình, Thương phải nghiêng người tránh
chói mới đọc rõ chữ. Cô gõ tìm theo tên hiển thị "Khách ẩn danh", danh sách hiện ra không ít, hoá ra
khá nhiều người trên Chợ Phiên chọn ẩn danh khi mua hàng, không phải chuyện lạ như cô tưởng đêm qua.
Nhưng khi cô lọc thêm theo số hiệu, gõ "7204" vào ô tìm kiếm, chỉ còn đúng hai dòng hiện ra. Một là
con búp bê tóc vàng, chuyển khoản dư ba nghìn. Một là đôi giày vải trắng, chuyển khoản dư bảy nghìn.
Cả hai đều đặt lúc mười hai giờ đêm, sát nút, không sớm không muộn quá vài phút.
Thương nhìn hai dòng đó cạnh nhau một lúc lâu, ngón tay lướt qua lướt lại như thể nhìn kỹ hơn sẽ
làm chúng bớt lạ đi. App Chợ Phiên gán số hiệu ngẫu nhiên cho mỗi tài khoản ẩn danh, cô biết vậy vì
từng đọc qua phần hướng dẫn người bán, và mỗi tài khoản chỉ có đúng một số hiệu cố định, không đổi
qua các lần mua khác nhau.
Nghĩa là đây không phải hai người khác nhau tình cờ có hành vi giống nhau. Đây là cùng một người.
Cô đặt điện thoại xuống, xoa xoa hai bên thái dương, cố sắp lại suy nghĩ theo một trật tự nào đó
hợp lý hơn. Một khách hàng cố định, luôn mua vào phiên cuối, luôn đúng một món, luôn chuyển khoản dư
ra một số lẻ, không bao giờ để lại bình luận hay đánh giá. Nghe qua thì cũng không có gì quá kỳ,
livestream nào chẳng có vài khách hàng trung thành với thói quen riêng.
Chỉ là, hai món hàng cô vừa bán, cả hai đều là loại hàng thanh lý ế lâu ngày, giá rẻ nhất trong cả
rổ, thứ mà phần lớn khách không để mắt tới. Một người tình cờ chọn đúng hai món đó, hai đêm liên
tiếp, nghe cũng chưa hẳn là bất thường, nhưng Thương, với cái đầu quen soi số liệu bán hàng mỗi
ngày, tự nhiên thấy nó không giống một sự trùng hợp bình thường.
Cô lấy cuốn sổ đang dùng ghi nợ, lật sang trang mới, chép lại hai dòng: ngày, giờ, mã hàng, số tiền
dư. Không phải vì nghĩ đây là chuyện gì to tát, chỉ là thói quen nghề nghiệp, thấy số liệu lạ thì
ghi lại, để sau này còn đối chiếu.
Cô thử tưởng tượng vài cách giải thích hợp lý: có thể đây là một người bán hàng khác, cũng làm
livestream, thỉnh thoảng mua đồ đối thủ để dò giá, kiểu cạnh tranh ngầm vẫn hay có trong nghề. Hoặc
đơn giản hơn, một người thích sưu tầm đồ chơi cũ, đồ thanh lý, coi việc mua mỗi đêm một món như một
trò tiêu khiển riêng, chẳng liên quan gì tới Thương cả. Cả hai giả thuyết đều nghe xuôi tai, nhưng
không cái nào giải thích nổi vì sao số tiền dư ra luôn lẻ, không tròn, không lặp lại, như thể được
tính toán chứ không phải bấm đại cho xong.
"Chị Hai dậy sớm vậy?" Bảo ló đầu lên gác lửng, tay còn cầm bàn chải đánh răng.
"Ừ, dậy coi lại đơn hàng chút."
"Có gì lạ không?"
Thương định kể, rồi lại thôi, chưa biết nên gọi cái này là gì để kể cho gọn. "Không có gì. Đi đánh
răng đi kẻo trễ học."
Bảo tụt xuống, tiếng dép lẹp xẹp xa dần. Thương ngồi lại một mình, nhìn ra khe cửa sổ, nắng đã lên
cao hơn, hắt vào một vệt sáng dài trên sàn gỗ. Cô lẩm bẩm một mình, rất khẽ, giọng nửa như hỏi nửa
như tự trách bản thân đa nghi.
"Ai vậy ta."
Không có ai trả lời, dĩ nhiên, chỉ có tiếng xe cộ ngoài hẻm vọng vào, tiếng chim sẻ đậu trên mái tôn
kế bên kêu lích chích vài tiếng rồi bay đi. Thương gấp cuốn sổ lại, cất vào ngăn kéo, tự nhủ chắc
chỉ là một khách hàng có thói quen kỳ lạ, đời sống thiếu gì người có sở thích khó hiểu, không đáng
để bận tâm nhiều.
Nhưng cô vẫn nhớ, suốt cả buổi sáng hôm đó, trong lúc đóng gói hàng, trong lúc dắt xe ra chợ, câu
hỏi ngắn ngủi ấy cứ quay lại, không ồn ào, không cấp bách, chỉ lặng lẽ nằm đó như một hạt sạn nhỏ
trong giày, mỗi bước đi lại cấn nhẹ một cái, đủ để không quên được, chưa đủ để dừng lại tháo giày
ra xem cho rõ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →