🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tám giờ tối, khung livestream nhảy số người xem nhanh tới mức Thương phải liếc mắt hai lần mới đọc

kịp bình luận. Phiên vàng khác hẳn phiên cuối, ồn ào, gấp gáp, chữ chạy trên màn hình như một dòng

sông không ngừng chảy, và Thương phải giữ nhịp tay lẫn nhịp miệng cùng lúc mới theo kịp.

"Mã mười hai còn năm cái nha mọi người, ai lấy lẹ tay giùm em, ba, hai, một, hết!"

"Chị ơi chị, mã hai mươi có size L không chị?"

"Dạ có nha, còn hai cái, bạn nào chốt gõ số điện thoại giùm em."

Một dòng bình luận khác chen vào, giọng gắt hơn.

"Bán hàng chợ mà làm màu dữ, y chang mấy đứa lừa đảo."

Thương liếc qua, không phản ứng ngay, tiếp tục rao mã hàng kế, để dòng bình luận đó trôi xuống dưới

theo nhịp chat mới. Cô học được từ lâu rằng phiên vàng luôn có vài người vào chỉ để buông một câu

khó chịu rồi biến mất, phản ứng lại chỉ tổ mất thời gian của những người đang thật sự muốn mua.

Đơn hàng dồn về liên tục, cô vừa rao vừa gõ số điện thoại, vừa liếc màn hình quản lý đơn xem cái nào

đã thanh toán, cái nào còn treo. Mồ hôi rịn nhẹ trên trán dù trong phòng không nóng lắm, thứ mồ hôi

của sự tập trung cao độ hơn là của thời tiết.

"Mã ba mươi, áo khoác mỏng, ba mươi cái, giá năm mươi lăm nghìn, hàng cuối mùa nên xả rẻ, ai lấy gõ

số điện thoại."

Bình luận đổ về ào ạt, Thương gõ tay không kịp thở, Bảo ngồi góc phòng phụ đọc tên người chốt lớn

lên cho chị đỡ phải nhìn màn hình liên tục, hai chị em phối hợp như một dây chuyền nhỏ, quen tới

mức không cần nhìn nhau vẫn ăn khớp.

"Còn mười cái, còn mười cái thôi nha."

"Chị Hai, có bà kia hỏi ship về Bình Dương được không nè."

"Được, nói bả đợi chị rảnh chị nhắn giá ship."

Gần chín giờ rưỡi, nhịp đơn bắt đầu chậm lại, Thương tranh thủ uống ngụm nước, cổ họng khô rát vì

nói liên tục gần hai tiếng. Cô liếc số liệu cuối phiên vàng: mười lăm đơn áo thun, tám đơn áo khoác,

vài đơn lẻ khác, đủ để mai đưa ba đi tái khám đúng lịch mà không phải vay thêm ai.

Mười giờ, phiên vàng kết thúc, Thương tắt live, ngồi thở một hơi dài, vai và cổ mỏi nhừ theo kiểu

mỏi quen thuộc mỗi tối. Bảo dọn dẹp mấy sợi dây điện, hỏi vọng qua.

"Chị nghỉ tí đi rồi mở phiên khuya, chị ngồi hoài vậy có sao không?"

"Không sao, quen rồi."

Bảo không hỏi thêm, biết chị mình vẫn hay trả lời vậy mỗi lần được hỏi về sức khỏe, một câu trả lời

đóng cả cuộc trò chuyện lại gọn gàng. Cậu tắt bớt một cái đèn cho đỡ nóng phòng, rồi xuống nhà, để

Thương lại một mình với khoảng nghỉ ngắn trước phiên cuối.

Cô ngả lưng ra sau, mắt nhắm lại vài phút, không ngủ, chỉ để đầu óc trống một lúc trước khi phải

tỉnh táo lại. Mười một giờ năm mươi, cô ngồi dậy, chỉnh lại góc máy, mở phiên cuối như thường lệ,

lần này khách vắng hẳn, chỉ còn dăm người quen thức khuya.

Mười hai giờ kém năm, cô rao vài mã hàng tồn cuối cùng trong ngày, giọng đã có phần chùng xuống so

với lúc tám giờ, không còn cái gấp gáp của phiên vàng, chỉ còn cái đều đều của một người đang cố

giữ cho hết ca làm.

Đúng mười hai giờ, một dòng thông báo nhảy lên, y hệt đêm hôm qua.

[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 14, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 7.000đ]

Thương nhìn số hiệu, khựng lại nửa giây. Cô không nhớ chính xác số hiệu người mua búp bê tối hôm

qua, nhưng cảm giác quen quen khiến cô lật nhanh lại lịch sử đơn hàng cũ trên điện thoại, so hai

dòng cạnh nhau.

Cùng một số. Cùng khung giờ, sát nút mười hai giờ, cùng kiểu chuyển khoản dư ra một số lẻ không đầu

không cuối. Chỉ khác món hàng, hôm qua là búp bê, hôm nay là đôi giày vải trắng nhỏ, cỡ chân trẻ

con, cũng nằm trong rổ hàng thanh lý ế lâu ngày.

Thương ngồi im một lúc, ngón tay cái vô thức đưa lên miệng cắn nhẹ, thói quen chỉ xuất hiện khi cô

thấy có gì đó không ổn mà chưa gọi tên được. Cô chưa kịp nghĩ thêm gì, vì đúng lúc đó vài khách quen

gõ chào tạm biệt, cô lo tắt máy đúng giờ, gạt câu hỏi lại sau, tự nhủ để mai coi kỹ lại cũng chưa

muộn.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →