🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bốn giờ chiều, nắng bắt đầu dịu bớt, Thương ngồi bệt trên nền gạch trước cửa, quanh cô là một vòng

túi nylon, băng keo, và mấy tờ giấy ghi địa chỉ khách. Đóng gói hàng là công đoạn cô ghét nhất trong

cả ngày, không phải vì cực, mà vì nó chiếm hết thời gian lẽ ra dùng để nghỉ trước phiên vàng buổi

tối.

Cô dán miếng băng keo cuối cùng lên thùng hàng thứ tám thì nghe tiếng xe máy dừng ngay trước hẻm,

tiếng chân chống bật xuống, rồi một giọng con trai vọng vào, lạ, hơi ngập ngừng như đang dò địa chỉ.

"Dạ cho hỏi, đây có phải nhà chị Thương bán hàng trên app Chợ Phiên không ạ?"

Thương ngẩng lên, thấy một anh trẻ tuổi, mặc áo đồng phục xanh của hãng GiaoNhanh, mũ bảo hiểm móc

lủng lẳng ở tay lái, dáng người cao gầy, nước da rám nắng của người quen chạy xe ngoài đường cả

ngày.

"Dạ đúng rồi, em là..."

"Dạ em là Kiên, tài xế mới nhận tuyến này, chị đặt bốn đơn hồi sáng, giờ em qua lấy."

"À, chị tưởng shipper hôm trước, người khác à?"

"Dạ ảnh nghỉ rồi, chuyển qua tuyến khác, từ nay em phụ trách khu này." Kiên dựng chân chống, bước

lại gần, mắt lướt qua đống hàng còn ngổn ngang. "Chị đóng gói còn thiếu mấy đơn nữa hả, để em chờ."

"Dạ còn hai cái, chị làm lẹ." Thương cúi xuống, tay thoăn thoắt gấp thùng, dán nhãn, cố không để

người lạ đứng chờ lâu.

Kiên không giục, cũng không đứng im, anh tự nhặt mấy cuộn băng keo rớt xuống đất, xếp gọn lại thành

một chồng, tay làm mà miệng vẫn hỏi chuyện, giọng chậm rãi, không có vẻ sốt ruột của mấy tài xế hay

gấp gáp.

"Chị bán được lâu chưa?"

"Dạ mới có mấy tháng à. Trước chị làm công nhân may, xưởng cắt người nên nghỉ, giờ chuyển qua cái

này."

"Nghe cực hơn hay đỡ hơn?"

Thương khựng tay một chút, chưa nghĩ ai từng hỏi cô câu đó theo kiểu thật lòng muốn biết, không

phải hỏi cho có.

"Chị chưa biết nữa. Chắc cực khác kiểu, hồi trước cực chân tay, giờ cực đầu óc."

Kiên cười, tiếng cười nhẹ, không lớn tiếng. "Vậy giống em. Em trước làm ở xưởng gỗ Bến Tre, lên đây

chạy xe, cũng đổi kiểu cực."

Hai người nói qua nói lại vài câu ngắn trong lúc Thương dán nốt thùng hàng cuối, không có gì đặc

biệt, chỉ là kiểu chuyện phiếm giữa hai người mới quen cùng cảnh làm lụng, nhưng Thương thấy dễ chịu

hơn cô tưởng, kiểu dễ chịu của việc không phải giải thích gì thêm vì đối diện cũng đang sống y chang

vậy.

"Xong rồi nè anh." Cô đẩy chồng thùng hàng ra, đứng dậy phủi tay.

Kiên chất từng thùng lên xe, buộc dây thun cẩn thận, không vội vàng, xong xuôi mới đội mũ bảo hiểm

lên, một tay giữ ghi đông, chưa nổ máy vội.

"Chị bán online nhiều khi cực hơn người ta tưởng. Ai cũng nghĩ ngồi nhà quay hình sướng, có biết

đâu ngồi vậy còn mệt hơn đứng máy."

"Dạ, ít ai hiểu vậy lắm." Thương cười nhẹ, lần đầu trong ngày thấy môi giãn ra tự nhiên.

Kiên nổ máy, chuẩn bị chạy, rồi khựng lại, nhìn quanh cái hẻm nhỏ một vòng, ánh mắt dừng lại một

chút ở tấm giấy dán tường bong tróc gần cửa nhà bên cạnh, chỗ hồi nãy có người vừa lột đi một tờ

quảng cáo cho vay gì đó, chỉ còn dính lại mấy mẩu băng keo vàng ố. Anh không hỏi gì thêm về chuyện

đó, chỉ quay đầu hỏi thêm một câu khác, giọng có chút tò mò thật thà.

"Tối nay có live không chị? Mấy giờ vậy?"

"Có, tám giờ với mười hai giờ khuya luôn."

"Mười hai giờ khuya? Trễ vậy chị còn thức nổi hả?"

"Quen rồi anh." Thương nói, không giải thích thêm lý do thật, vì lý do thật dài hơn một câu trả

lời cho người mới gặp lần đầu.

"Vậy mai anh ghé đúng giờ lấy đơn sớm, để chị còn nghỉ." Kiên gật đầu chào, rồ ga, chiếc xe chở đầy

thùng hàng lăn bánh khỏi hẻm, tiếng động cơ nhỏ dần rồi mất hẳn.

Thương đứng nhìn theo một lúc, rồi quay vào dọn nốt đống túi nylon còn sót, trong đầu vương lại câu

hỏi vô tình của Kiên, "trễ vậy chị còn thức nổi hả". Cô chưa từng nghĩ nhiều về việc mình thức tới

mấy giờ, chỉ biết là thức được, và tối nay, như mọi tối, cô sẽ lại ngồi trước cái đèn LED vòng ấy

tới quá nửa đêm, không phải vì bán được thêm bao nhiêu, mà vì căn nhà chỉ thật sự yên đủ để cô thở

một hơi dài khi mọi người đã ngủ say.

Cô gom mấy cuộn băng keo Kiên vừa xếp gọn, cất vào cái hộp carton dùng làm kho tạm dưới gầm cầu

thang, tay khựng lại một chút khi chạm phải cuốn sổ ghi nợ hàng, nằm lẫn giữa mớ giấy tờ lặt vặt.

Cô lật vài trang, nhìn lại những con số đã cộng dồn từ tuần trước, rồi gấp lại, không phải vì hết

chỗ ghi, mà vì nhìn lâu quá cũng chẳng làm số nợ nhỏ đi được, chỉ làm cô thêm mệt trước khi kịp bắt

đầu ca làm buổi tối. Bảo từ trong nhà chạy ra, tay cầm sợi dây đèn LED, hỏi vọng có cần chỉnh lại

góc quay không, và Thương gật, gạt luôn cuốn sổ qua một bên, để dành đầu óc cho việc còn phải làm

trước tám giờ tối.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →