🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chợ vải Tân Bình lúc chín giờ sáng đã đặc kín người, tiếng xe máy chen giữa lối đi hẹp, tiếng người

bán hô giá chồng lên nhau, mùi vải mới trộn lẫn mùi dầu máy khâu. Thương dắt chiếc xe đạp cũ luồn

qua mấy sạp hàng, tay vẫn giữ chặt cái túi vải đựng tiền lẻ, thói quen từ hồi còn làm công nhân,

sợ móc túi hơn sợ trễ giờ.

Sạp cô Hạnh nằm sâu trong dãy hàng gia công, không biển hiệu to, chỉ một tấm bạt xanh cũ và mấy

chồng thùng carton xếp cao gần chạm mái tôn. Cô Hạnh đang ngồi xổm đếm hàng, tay thoăn thoắt, thấy

Thương tới thì ngẩng lên cười, không ngừng tay đếm.

"Bữa nay lấy nhiêu con?"

"Dạ con lấy hai chục áo thun mã cũ, với chục đôi dép, cô cho con gối đầu được không, tuần sau con

trả."

Cô Hạnh liếc Thương một cái, rồi gật, không hỏi thêm, thứ mà Thương biết ơn nhất ở người phụ nữ

này, vì ở cái chợ này, tin tưởng nhau bảy ngày không lấy lãi là chuyện hiếm, người ta thường chỉ

cho gối đầu với khách quen mười năm trở lên. Thương mới bán ở đây được sáu tháng.

"Con thiệt thà, cô thấy vậy cho vậy thôi. Chứ mấy đứa livestream khác, cô còn không dám cho ứng

nửa buổi."

Họ ngồi xuống hai cái ghế nhựa thấp bên rìa sạp, cô Hạnh vừa gói hàng vừa tranh thủ dạy Thương vài

mẹo chọn mã bán chạy, loại vải nào giặt không xù, size nào khách hay than chật, cách trả giá với

mối sỉ để không bị hớ. Thương ghi lại mấy chữ vào cuốn sổ mang theo, cuốn sổ giờ vừa ghi nợ vừa ghi

kinh nghiệm nghề, chen chúc nhau trên cùng những trang giấy.

"Mã áo hôm bữa con lấy bán được không?"

"Dạ được cô, hết sạch, con định lấy thêm mã đó."

"Ừ lấy đi, cô để giá mềm cho." Cô Hạnh xếp mấy chồng áo vào bao tải lớn, tay dừng lại một chút,

giọng chuyển sang khẽ hơn. "Mà con, cô nghe nói bên xóm con có người tới đòi nợ hả?"

Thương cứng người, tay đang cột dây bao tải khựng lại nửa giây.

"Dạ... nhà con có vay chút đỉnh, để lo cho ba con nằm viện. Sao cô biết?"

"Trời, chợ này nhỏ xíu, chuyện gì cũng đồn tới đây hết. Con nhỏ Liên bán bên dãy đối diện có bà con

ở gần hẻm con, nó kể." Cô Hạnh thở dài, đưa bao tải cho Thương, ánh mắt có chút áy náy vì lỡ nhắc

tới. "Cô không có ý gì đâu, chỉ dặn con coi chừng, vay ngoài dữ lắm à nghen, có đứa vay ít mà lãi

đội lên gấp mấy lần."

"Dạ con biết." Thương cúi đầu, giọng nhỏ đi.

"Tao nghe nói vay ngoài dữ lắm cũng có giới hạn, đâu phải muốn đội bao nhiêu thì đội, chắc còn khúc

mắc gì nữa đó con, mà thôi, chuyện nhà người ta cô không tiện hỏi sâu." Cô Hạnh vỗ vai Thương, đổi

giọng vui hơn, như cố kéo không khí ra khỏi chỗ nặng nề vừa chạm tới. "Ráng bán, có gì thiếu cứ nói

cô, đừng có giấu, giấu riết có ngày sụp lúc nào không hay."

Thương gật, cột chặt bao tải hàng lên yên sau xe đạp, cảm ơn cô Hạnh mấy lần rồi dắt xe ra khỏi

dãy sạp. Nắng đã lên cao, hắt xuống mái tôn chợ làm cả khu vực nóng hầm hập, mồ hôi rịn ra sau lưng

áo cô ướt một mảng dài.

Đạp xe về, Thương nghĩ tới câu cô Hạnh vừa nói, "chắc còn khúc mắc gì nữa đó con". Cô không hiểu

hết ý, chỉ thấy nó lởn vởn trong đầu suốt quãng đường, như một câu hỏi bỏ lửng chưa ai trả lời được,

kể cả bà nội, người lẽ ra phải biết rõ nhất.

Về gần tới đầu hẻm, cô thấy vài người hàng xóm đứng túm tụm trước quán nước, thấy cô thì im bặt,

quay đi chỗ khác, một kiểu im lặng Thương đã quen từ mấy tuần nay nhưng vẫn chưa quen nổi cảm giác

bị nhìn theo sau lưng. Cô đạp nhanh hơn, cúi đầu, giả vờ không thấy, giống hệt cách bà nội vẫn làm

mỗi lần nghe điện thoại.

Tới cửa nhà, cô dựng xe, tháo bao tải hàng xuống, tay còn chưa kịp lau mồ hôi thì đã nghe tiếng chân

chạy huỳnh huỵch từ trong ngõ, Bảo lao ra, mặt hớn hở.

"Chị Hai, có đơn hàng mới nè, khách nhắn hỏi mã áo hồi sáng còn không, giục dữ lắm luôn."

Thương cười, xách bao tải bước vào nhà, gác lại câu hỏi còn bỏ lửng của cô Hạnh, tự nhủ để tối rảnh

rồi tính, dù trong bụng biết thừa, cái sự "để tối rảnh rồi tính" này, dạo gần đây, cứ dài ra mãi mà

chưa bao giờ tới được cái tối thật sự rảnh.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →