Bảy giờ sáng, mùi cơm cháy khê nhẹ bốc lên từ cái nồi cơm điện cũ, thứ mùi báo hiệu bà nội lại vừa
lo ra khi nấu. Thương bưng mâm xuống bàn gỗ kê giữa nhà, chỉ đủ chỗ cho bốn cái ghế nhựa và một cái
ghế đẩu, chỗ ngồi cố định của ba từ ngày ông về nhà sau đợt nằm viện.
Ông Lộc ngồi vào ghế đẩu, tay phải đặt yên trên đùi như một vật vô tri, tay trái tập cầm đôi đũa,
đũa cứ trượt khỏi mấy ngón tay chưa quen việc mới. Ông không cáu, chỉ nhặt lại, lần nữa, lần nữa,
kiên nhẫn tới mức Thương nhìn còn thấy sốt ruột hơn cả ông.
"Để con." Cô định gắp giùm, ông lắc đầu, gạt tay cô ra nhẹ nhàng.
"Ba tự làm được. Bác sĩ nói phải tự làm mới mau lại."
Bảo ngồi cạnh, một tay xúc cơm, một tay lướt điện thoại đọc bài kiểm tra Sử sắp tới, miệng vẫn kịp
nhai. Mười lăm tuổi, cái tuổi vừa đủ lớn để hiểu chuyện nhà đang khó, vừa đủ nhỏ để còn dám vừa ăn
vừa lo bài vở như chưa có gì xảy ra, và Thương thấy mừng vì em còn giữ được cái sự vô tư đó, dù
biết nó mỏng manh cỡ nào.
Bà nội ngồi xuống sau cùng, đặt chén cơm trước mặt nhưng chưa ăn ngay, tay cầm điện thoại cục gạch
bấm số, áp lên tai, quay lưng lại phía bàn ăn như thể làm vậy thì không ai nghe được.
"Alô... dạ tui đây. Dạ cuối tháng tui gom đủ. Dạ, tui biết, tui biết mà."
Giọng bà nhỏ, nhưng trong căn nhà bốn mươi mét vuông này không có góc nào đủ xa để giấu một cuộc
gọi. Thương cúi đầu ăn tiếp, không nhìn thẳng, coi như không nghe thấy, đó là cách duy nhất cô biết
để giữ cho bà nội còn chút thể diện trước mặt hai đứa cháu.
Bà tắt máy, quay lại bàn, gắp một miếng dưa leo bỏ vào chén, giọng cố tình bình thường.
"Ăn đi, nguội hết bây giờ."
Không ai hỏi. Nhưng con số bốn mươi lăm triệu, Thương đã thuộc lòng từ cái đêm cấp cứu tám tháng
trước, khi bà nội đứng giữa hành lang bệnh viện, tay run run ký vào một tờ giấy vay, chữ ký nguệch
ngoạc vì tay bà lúc đó cũng đang run không kém tay ba bây giờ. Người đưa giấy hôm đó không tự xưng
tên, chỉ nói "chỗ quen của bà con dì Sáu", và từ hôm đó, mỗi tháng đều có một cuộc gọi y hệt sáng
nay, đúng giờ, đúng giọng cố giữ bình tĩnh của bà nội.
"Bà nội." Thương đặt đũa xuống. "Còn thiếu nhiêu nữa vậy bà?"
Bà nội khựng lại nửa giây, đủ để Thương biết câu trả lời sắp tới không phải sự thật hoàn toàn.
"Còn chút đỉnh à, con lo chi. Bà tính được."
"Con hỏi thiệt bà nội, con muốn biết, con lớn rồi."
"Ăn cơm đi." Bà nội gắp thêm miếng dưa leo bỏ vào chén Bảo, tránh mắt Thương bằng động tác đó. "Có
chuyện gì bà lo, tụi bây lo học với lo bán buôn thôi, đừng ôm thêm."
Ông Lộc, từ đầu bàn, ngước lên nhìn Thương một cái, ánh mắt không nói được thành lời như trước
đây, nhưng đủ để cô hiểu ông cũng muốn biết, cũng bất lực y như cô. Bảo cắm cúi ăn, giả vờ mải đọc
bài, nhưng Thương biết em cũng đang nghe từng chữ, chỉ là chọn cách không hỏi.
Bữa sáng kết thúc trong im lặng có chủ đích của cả bốn người, mỗi người giữ một phần câu hỏi không
dám hỏi hết. Bảo đứng dậy trước, xếp cặp, khoác áo đồng phục, dừng lại ở cửa quay đầu lại.
"Chị Hai, tối nay chị có live không? Em chỉnh lại góc đèn cho, hôm qua nó hơi lệch."
"Có. Như mọi bữa."
"Vậy tối em qua sớm."
Cửa khép lại sau lưng Bảo, tiếng dép em chạy xa dần ngoài hẻm. Thương dọn mâm, tay làm việc quen
thuộc, đầu vẫn còn vướng lại câu trả lời lấp lửng của bà nội. Cô không ép thêm, vì biết ép cũng
không ra, bà nội thuộc dạng người thà gánh một mình tới gãy lưng còn hơn để con cháu biết hết.
Nhưng khi bưng chồng chén ra chỗ rửa, cô nghe bà nội, giọng rất khẽ, nói với chính mình hơn là nói
với ai, một câu ngắn lọt qua khe cửa bếp.
"Đừng nói với ai chuyện vay mượn nghen, xấu hổ lắm."
Thương đứng khựng lại một giây trước vòi nước, rồi vặn vòi, để tiếng nước chảy át đi câu nói đó, và
tự hỏi không biết cái bí mật này còn giấu được tới bao giờ, khi mà ngay cả trong cái nhà bốn mươi
mét vuông của mình, không góc nào đủ kín để chứa một khoản nợ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →