Mười một giờ năm mươi bốn phút, Thương kê lại chiếc hộp giấy đỡ điện thoại cho đúng góc bốn mươi
lăm độ, thứ duy nhất trong góc gác lửng này được canh chỉnh cẩn thận hơn cả bàn thờ ông Địa dưới
nhà. Đèn LED vòng Bảo mới chỉnh hôm qua hắt một quầng sáng vàng lên rổ hàng: hai chục cái áo thun,
ba đôi dép nhựa, một mớ kẹp tóc còn dán nhãn giá. Cô kiểm lại camera, chỉnh micro, rồi ngồi thẳng
lưng, tay đặt sẵn lên màn hình như người sắp bấm nút bắt đầu một ca trực.
Phía dưới, qua lớp ván gác mỏng, tiếng ho của ba vọng lên đều đặn, hai tiếng rồi ngừng, quen thuộc
tới mức Thương không còn giật mình mỗi lần nghe nữa. Cô liếc đồng hồ, mười một giờ năm mươi bảy,
gõ dòng chào quen thuộc lên khung livestream rồi bấm nút phát trực tiếp.
"Dạ chào cả nhà, Nhà Thương đây, phiên cuối trong ngày, còn hàng tồn kho giá hủy nha mọi người."
Mười hai người xem. Không nhiều, nhưng đủ để Thương không thấy mình đang nói một mình trong bóng
tối. Cô cầm chiếc áo thun lên, lật mặt trước mặt sau cho camera, giọng chuyển sang lớp khác hẳn
lớp vừa chào hỏi, gọn, nhanh, không thừa chữ.
"Mã ba mươi mốt, áo thun cotton hai lớp, còn tám cái, giá ba mươi lăm nghìn, ai chốt gõ số điện
thoại dưới bình luận, ba phút nữa Thương qua mã ba mươi hai."
Một bình luận rơi xuống, rồi hai. Cô gõ số lượng còn lại, gạch tên người chốt trước vào cuốn sổ nhỏ
để bên tay trái, thao tác quen tới mức tay làm trước khi đầu kịp nghĩ. Đây là phần việc cô thích
nhất trong ngày, không phải vì vui, mà vì nó không để cô rảnh tay nghĩ tới bất cứ điều gì khác.
Phiên vàng lúc tối đã hết veo mười lăm cái áo, tiền về đủ để mai đưa ba đi tái khám đúng lịch. Phiên
cuối này chỉ còn hàng tồn, khách vắng, nhưng Thương vẫn mở, vì sau mười hai giờ khuya, căn nhà dưới
mới thật sự im, và cô, dù có livestream hay không, cũng không ngủ được trước một giờ sáng.
Mười hai giờ kém năm, khách còn lại bốn người. Cô cầm đôi dép nhựa lên, rao giá, rồi ngồi chờ, mắt
lướt qua khung bình luận trống trơn. Có những đêm phiên cuối chốt được vài đơn, có đêm không đơn
nào, chỉ có Thương và cái đèn LED vòng nói chuyện với khoảng không.
Đúng mười hai giờ, một dòng thông báo nhảy lên góc màn hình.
[Khách ẩn danh #7204 đã đặt — mã 08, số lượng 1 — đã chuyển khoản đủ + dư 3.000đ]
Thương liếc qua, không để tâm nhiều. Mã 08 là con búp bê tóc vàng, hàng thanh lý từ đợt nhập lô đồ
chơi trẻ em ế ba tháng trước, giá ba mươi lăm nghìn, thứ rẻ nhất trong cả rổ hàng tối nay. Cô cầm
con búp bê lên trước camera theo phản xạ nghề nghiệp, dù người mua đã chốt rồi không cần rao thêm.
"Dạ có bạn nào đó mới lấy con búp bê này nè, cảm ơn bạn nha."
Không ai trả lời. Khung bình luận vẫn trống. Cô đặt búp bê lại vào rổ, gõ tay lên bàn phím kiểm tra
đơn hàng một lần nữa cho chắc: tên hiển thị Khách ẩn danh, không số điện thoại công khai, địa chỉ
giao đã lưu sẵn từ trước (một chung cư mini ở quận khác, không phải lần đầu người này mua), và số
tiền chuyển khoản, đúng ba mươi lăm nghìn, dư ra đúng ba nghìn đồng, không hơn không kém.
Ba nghìn đồng không đủ mua gì. Không đủ trả tiền gửi xe, không đủ một ổ bánh mì không nhân ở đầu
hẻm. Thương nhìn con số đó đọng lại trên màn hình một giây, rồi một giây nữa, thấy nó hơi kỳ, kiểu
kỳ mà người ta hay gặp khi khách bấm nhầm số rồi lười sửa, không đáng để nghĩ thêm.
Cô chuyển sang mã hàng kế tiếp. Mười hai giờ mười lăm, còn hai khách xem, cô chốt thêm được một
đơn kẹp tóc rồi quyết định dừng, tắt đèn, gập chân máy lại, cất vào góc như mọi đêm. Số tiền hôm
nay cộng vào sổ chưa tới hai trăm nghìn cho riêng phiên cuối, không đáng bao nhiêu so với khoản còn
thiếu bà nội đang tính từng ngày, nhưng Thương đã học được cách không so sánh những con số nhỏ với
gánh nặng lớn, vì so hoài chỉ tổ mất ngủ thêm.
Cô đứng dậy, đầu gối kêu lục cục vì ngồi lâu một tư thế, bước tới cầu thang gác lửng, tay còn cầm
theo điện thoại, màn hình vẫn sáng dòng lịch sử đơn hàng cuối cùng. Con số ba nghìn đồng lướt qua
mắt cô lần nữa trước khi cô tắt màn hình, không đọng lại được lâu hơn một hơi thở, vì ngay lúc đó,
từ dưới nhà, tiếng bà nội gọi vọng lên, không lớn nhưng đủ để cô nghe rõ từng chữ.
"Thương ơi, xuống coi ba cái nè, ba đòi uống nước mà tay run cầm ly không nổi."
Thương đút điện thoại vào túi áo, bước nhanh xuống cầu thang, quên bẵng con số ba nghìn đồng ngay
khi chân vừa chạm bậc thang cuối. Cô không biết, và sẽ còn rất lâu nữa mới biết, rằng đó là con số
đầu tiên trong một chuỗi những con số lẻ sẽ theo cô suốt nhiều tháng sau này, mỗi đêm một con số
khác nhau, không bao giờ tròn, không bao giờ lặp lại, và không bao giờ, dù chỉ một lần, đi kèm một
dòng chữ nào trong khung bình luận.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →