🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sân đình làng Diên Hà rộng gấp ba sân nhà, lát gạch vỡ chỗ còn chỗ mất, cỏ gà mọc lấn ra tới tận chân cột. Chiều nào rảnh việc, lũ trẻ trong xóm cũng tụ về đây đánh đáo, năm đồng xu sứt cạnh chuyền tay nhau qua bao nhiêu đời anh chị để lại. Hôm ấy trời dịu, gió sông thổi lên mát rượi, và Đôn với Tuất tới muộn hơn mọi hôm vì còn phải quét sân trước.

Bọn trẻ đã ngồi thành vòng, đồng xu bày giữa. Đôn chưa kịp ngồi xuống thì đã có tiếng gọi vọng ra, không lớn nhưng đủ cả vòng nghe.

"Ê, thằng thần đồng tới kìa."

Người nói là thằng Nhiêu, con ông đồ điền chủ ở xóm trên, hơn Đôn hai tuổi. Nó ngồi bó gối, mắt lườm sang, giọng cố kéo dài cho có vẻ đùa.

"Chú mày đứng dạng chân ra sân nhà đố chữ với khách của cha, cả tổng đồn rầm lên rồi đấy. Giỏi nhỉ." Nó hất hàm. "Còn anh tao sắp đi thi Hương, nhà tao lo trầu cau biếu thầy muốn hụt hơi, có ai đồn tiếng gì cho anh tao đâu."

Vài đứa cười. Không phải cười chê hẳn, cũng không phải cười theo, mà thứ cười lấp lửng của trẻ con khi chưa biết nên đứng về phía nào. Đôn đứng khựng lại, tay còn cầm cái que gãy đôi định dùng để vạch ô chơi. Cậu không quen với việc bị nhắc chuyện ấy bằng cái giọng như thế, cứ tưởng chuyện đã qua từ mấy hôm trước.

"Tao có đố ai đâu." Đôn nói, chưa nghĩ kỹ câu trả lời, chỉ thấy cần nói gì đó. "Ông khách tự hỏi tao trước."

"Ừ thì ông ấy hỏi." Nhiêu nhún vai, ra chiều rộng lượng. "Nhưng đứng đó mà đố ngược lại người lớn, không phải con quan thì ai dám. Tao mà làm thế, bố tao đánh gãy chân."

Câu ấy không hẳn sai. Đôn nhớ lại, quả thật cậu chưa từng nghĩ tới việc mình dám làm thế một phần vì tin chắc ông khách sẽ không giận, còn ông khách không giận một phần vì ông với cha cậu cùng phẩm hàm. Nghĩ ra được điều đó lại càng khó chịu hơn, vì cậu không tìm ra chỗ nào để cãi.

Tuất đang ngồi xổm cạnh đống xu, nãy giờ im, giờ mới ngẩng lên. Nó không đứng dậy, cũng không lớn tiếng, chỉ búng một đồng xu về phía giữa vòng, tanh tách chạm những đồng khác.

"Vậy để tao đố mày một câu, không cần con quan cũng đố được." Nó liếc Nhiêu. "Đồng xu này, tao búng, nó đứng hay nó nằm?"

Nhiêu nhìn đồng xu đang lăn tròn giữa sân, chưa đổ. "Nằm chứ đứng gì, xu bao giờ chả đổ."

"Cá không?" Tuất cười, để lộ cái răng sún. "Cá năm đồng."

Đám trẻ nín thở nhìn theo. Đồng xu quay chậm dần, nghiêng hẳn một bên rồi bỗng va phải một hòn sỏi nhỏ giấu sẵn trong đám cỏ gà, chối một cái, đứng thẳng dựa vào chân cột đình, không đổ. Có tiếng "ồ" vang lên khắp vòng. Nhiêu trợn mắt, không hiểu vì sao, đưa tay móc túi trả năm đồng, mặt đỏ lên vì cả bọn đang cười, lần này là cười nó.

"Mày gài." Nó gằn giọng, nhưng không dám chắc.

"Gài gì." Tuất nhặt mấy đồng xu thắng được, thản nhiên bỏ vào túi áo. "Sân này tao quét mỗi sáng, hòn sỏi nào nằm đâu tao thuộc hơn thuộc mặt mày. Có phải phép thuật gì đâu, chỉ là tao để ý hơn thôi."

Nó nói câu cuối rất nhẹ, nhưng Đôn nghe ra được thứ gì đó không chỉ là chuyện đồng xu. Nhiêu lườm thêm một cái rồi bỏ đi, kéo theo hai đứa nữa, còn lại mấy đứa nhỏ vẫn ngồi lại chơi tiếp như chưa có gì. Trò chơi tiếp tục, nhưng Đôn không còn hứng thú vạch ô nữa. Cậu ngồi xuống cạnh Tuất, hai tay ôm gối, nhìn đám xu chuyền qua chuyền lại mà không thấy gì.

"Mày để hòn sỏi đấy từ trước à?" Đôn hỏi khẽ, khi hai đứa đã tách khỏi vòng chơi, đi bộ về theo con đường đất ven ruộng.

"Từ hôm qua." Tuất đáp tỉnh khô. "Tao đoán thế nào cũng có đứa lên mặt, để sẵn cho vui."

"Mày biết trước là nó sẽ chọc tao?"

"Tao không biết trước. Tao chỉ biết thế nào cũng có đứa." Tuất nhai một cọng cỏ gà mới bứt được ven đường, giọng đều đều như đang nói chuyện thời tiết. "Người ta khen mày trước mặt mày một câu thì sau lưng mày họ nói ba câu khác, có câu dễ nghe có câu không. Cái đó không tránh được đâu."

Đôn im lặng suốt quãng đường còn lại. Cậu vốn không nghĩ ngợi nhiều về những gì người khác nói sau lưng, chỉ thấy khó chịu vì bị chỉ thẳng vào mặt kiểu như vừa rồi, và khó chịu hơn nữa vì cậu không cãi lại được câu "không phải con quan thì ai dám" của thằng Nhiêu. Về tới cổng nhà, Tuất rẽ sang gian bếp lo việc chiều, còn Đôn vào thẳng trong nhà, thấy mẹ đang ngồi vá áo bên cửa sổ, ánh chiều hắt vào một vệt vàng trên nền gạch.

"Sao mặt mày dài thế con?" Mẹ hỏi, không ngẩng lên, tay vẫn đưa kim thoăn thoắt.

Đôn định nói không sao, nhưng câu ấy tắc lại trong cổ. Cậu ngồi thụp xuống bên chân mẹ, ôm gối, kể lại chuyện ở sân đình, giọng có phần ấm ức mà chính cậu cũng không rõ vì sao lại ấm ức đến thế.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →