🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều Chủ nhật, cả nhà quây quần trước cái điện thoại của mẹ đặt trên giá sách, chuẩn bị gọi video cho bà nội ở quê. Đây là thói quen mới hình thành từ sau đám tang, mỗi tuần một lần, thay cho việc cả nhà từng về quê thăm bà đều đặn mỗi tháng trước khi công việc của bố mẹ và lịch học của hai chị em bận rộn hơn.

Màn hình hiện lên khoảng sân gạch quen thuộc, bà Xuyến ngồi trên chiếc ghế mây kê cạnh giàn trầu không, ánh chiều tà hắt vào làm gương mặt bà nhoà đi một chút qua camera cũ.

"Cả nhà đấy à? Dạo này ăn uống thế nào, có đủ chất không đấy?" Bà hỏi, giọng Bắc Ninh vẫn còn nguyên chất dù đã sống ở đó cả đời.

Mẹ cười gượng, kể vài chuyện vặt vãnh, việc trường lớp của Tin, chuyện Vy học hành ra sao. Bố ngồi lặng lẽ phía sau, thỉnh thoảng chen vào một câu ngắn về công việc ngoài tiệm. Tin thì háo hức khoe bà chiếc răng vừa nhổ, cười toe toét lộ khoảng trống trên hàm.

"Cái Vy đâu rồi, sao im thế con?" Bà hỏi, nhìn về phía Vy đang ngồi hơi lùi lại phía sau mọi người.

"Con đây bà, con nghe hết mà." Vy đáp, nhích lại gần màn hình hơn.

Bà nhìn Vy một lúc lâu, ánh mắt dịu dàng nhưng có chút gì đó dò xét, như người già vẫn thường nhìn thấy những điều con cháu cố giấu. "Con gầy đi đấy. Ngủ có đủ giấc không?"

Vy im lặng một giây, rồi cười trừ: "Con ổn bà ạ, tại dạo này bài vở hơi nhiều thôi."

Câu chuyện chuyển sang chủ đề sắp tới ngày cúng bốn mươi chín ngày cho Khang, bà Xuyến nhắc cả nhà nhớ chuẩn bị đầy đủ, kể vài điều nên làm nên tránh theo phong tục quê bà vẫn giữ. Mẹ ghi chú lại trên một mảnh giấy nhỏ, tay hơi run khi viết tới tên Khang.

"Ngày xưa nhà mình cũng có phen hú vía một lần rồi còn gì." Bà Xuyến buột miệng, giọng như đang nhớ lại một chuyện cũ. "Cái thằng Khang đi lạc ở hội chợ hoa, mẹ nó chạy khắp nơi tìm, tưởng mất con luôn rồi ấy chứ."

Mẹ ngẩng phắt lên, ánh mắt thoáng qua một nét gì đó rất nhanh, gần như hoảng hốt, rồi lập tức lấy lại bình tĩnh, cắt ngang: "Thôi mẹ, chuyện cũ rồi, nhắc làm gì."

Bà Xuyến nhìn con dâu một giây, hiểu ý, không nói thêm, chuyển sang hỏi thăm chuyện khác. Nhưng Vy đã kịp nghe trọn câu nói đó, và trong đầu cô, một mảnh ghép mới vừa được đặt vào chỗ trống vốn dĩ cô còn chưa biết là có tồn tại.

Cuộc gọi kết thúc sau gần nửa tiếng, mẹ tắt màn hình, đứng dậy đi vào bếp chuẩn bị bữa tối, dáng đi có phần vội vã hơn thường lệ. Vy nhìn theo, rồi liếc sang bố, thấy ông cũng đang nhìn về phía mẹ, ánh mắt phức tạp khó gọi tên, một thứ gì đó giữa thương cảm và bất lực.

"Bố," Vy khẽ gọi, giọng ngập ngừng, "hồi anh Khang đi lạc ấy, bố có nhớ không?"

Bố ngẩng lên, nhìn cô một lúc, rồi lắc đầu chậm rãi. "Bố lúc đó đang chạy mối hàng ở tận Bắc Giang, về tới nơi thì mọi chuyện đã xong xuôi rồi. Chỉ nghe mẹ con kể lại thôi." Ông ngừng một chút, giọng trầm xuống. "Nhưng nghe kể cũng đủ hiểu vì sao mẹ con sợ tới vậy."

Ông đứng dậy, không nói thêm, bước ra hiên nhà châm điếu thuốc, một thói quen hiếm hoi ông chỉ làm khi có điều gì đó nặng lòng. Vy nhìn theo, nhận ra đây là lần đầu tiên bố chủ động nhắc tới một mảnh quá khứ nào đó của gia đình mà không bị ai gặng hỏi trước.

Bữa cơm tối hôm đó, không khí có phần trầm hơn thường lệ, dù chẳng ai nhắc lại câu chuyện lúc chiều. Mẹ nấu nhiều món hơn mọi khi, như thể muốn bù đắp cho điều gì đó bằng cách chăm chút bữa ăn kỹ hơn. Tin vô tư kể chuyện ở lớp, chốc chốc lại hỏi bao giờ được về quê thăm bà, được bà dẫn ra đồng bắt châu chấu như hè năm ngoái. Không ai trả lời rành mạch, chỉ ừ ào cho qua.

Tối đó, Vy ngồi trong phòng, mở sổ tay, viết thêm một dòng mới bên dưới những ghi chú về giờ giấc: Mẹ sợ mất con từ vụ hội chợ hoa. Có liên quan gì tới luật "không rời được" không?

Cô nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, rồi gạch chân, không phải để nhấn mạnh, mà vì cô nhận ra đây có lẽ là câu hỏi quan trọng không kém gì câu hỏi về ai đang gõ tin nhắn mỗi đêm. Có hai bí mật đang song song tồn tại trong ngôi nhà này, và cô mới chỉ vừa chạm được vào rìa của cả hai.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →