Vy tỉnh giấc lúc năm giờ sáng, cổ họng khô khốc, phải dậy lấy nước uống. Cô lê chân ra khỏi phòng, căn hộ còn chìm trong bóng tối xanh xám của giờ trước bình minh, chỉ có ánh đèn hành lang ngoài khu tập thể hắt qua ô cửa kính nhỏ trên đầu cầu thang.
Đi ngang qua bếp, cô liếc ra cửa sổ nhìn xuống sân, và khựng lại.
Khe sáng dưới cánh cửa phòng chứa đồ vẫn còn đó, mờ nhạt nhưng rõ ràng, giờ này lẽ ra cả nhà đã ngủ say từ lâu. Cô đứng nhìn một lúc, tim đập nhanh hơn thường lệ dù trời còn se lạnh.
Cô rón rén bước ra cửa sau, cẩn thận không để tiếng chân gây động, định bước qua sân nhìn cho rõ. Nhưng chưa đi được ba bước, cô nghe tiếng ho khan quen thuộc vọng ra từ phía phòng chứa đồ, tiếng ho đặc trưng của bố mỗi sáng sớm khi hít phải hơi lạnh.
Vy đứng sững lại, một chân còn để trên bậc thềm, tim đập thình thịch. Nếu là bố, vậy ông đang làm gì trong đó vào giờ này? Cô muốn bước tới gõ cửa hỏi thẳng, nhưng chân cô như dính chặt xuống nền xi măng lạnh, không nhấc lên nổi.
Cô đứng đó chừng một phút, đủ lâu để nhận ra mình đang run, rồi lặng lẽ lùi lại, quay vào nhà, rót một cốc nước, uống cạn trong im lặng.
Khi cô quay lại phòng, liếc qua cửa sổ lần cuối, khe sáng đã tắt. Vài phút sau, cô nghe tiếng cửa sau mở, tiếng dép lê quen thuộc bước vào bếp, tiếng ấm nước được bắc lên bếp ga, tiếng lạch cạch pha trà buổi sáng như mọi ngày.
Cô nằm lại trên giường, không ngủ tiếp được nữa, chỉ trở người hết bên này sang bên kia, đầu óc rối bời với những câu hỏi chưa có câu trả lời. Cô nghĩ tới việc gọi cho Mai ngay lúc này, nhưng nhìn đồng hồ mới hơn năm giờ sáng, đành thôi, chỉ gõ vội một tin nhắn để sẵn trong ô soạn thảo, chưa gửi, chờ tới giờ hợp lý hơn.
Cô cũng nghĩ tới việc đánh thức mẹ dậy kể hết mọi chuyện ngay lúc này, trong khi cả nhà còn chưa kịp tỉnh táo để phòng bị. Nhưng rồi cô lại thôi, sợ rằng nếu nói ra vào một buổi sáng như thế này, mọi chuyện sẽ vỡ oà theo cách cô không kiểm soát được, kéo theo cả những thứ khác cô chưa sẵn sàng đối diện, ví dụ như câu hỏi vì sao bố lại là người có mặt ở đó, hay câu hỏi liệu mẹ có biết gì không.
Bảy giờ, cô ra khỏi phòng, thấy bố đã ngồi ở bàn ăn, tóc còn ướt sau khi tắm, uống trà, đọc tin tức trên điện thoại như một buổi sáng hoàn toàn bình thường. Không có gì trong dáng vẻ ông gợi ý rằng vài giờ trước ông vừa ở trong một căn phòng tối với ánh đèn bật sáng cho tới tận rạng sáng.
"Dậy sớm thế con?" Bố hỏi, không ngẩng đầu lên khỏi màn hình.
"Con khát nước." Vy đáp, ngồi xuống ghế đối diện, cố giữ giọng bình thường nhất có thể. "Bố dậy sớm thật đấy, mấy giờ bố dậy vậy?"
"Quen rồi. Mấy chục năm nay dậy sớm sửa xe cho khách." Bố nói, giọng đều đều, không có gì bất thường trong câu trả lời. "Sao, hỏi làm gì?"
"Dạ không, hỏi vu vơ thôi." Vy lảng đi, cúi xuống múc cháo, tránh ánh mắt bố đang lơ đãng nhìn về phía mình một giây rồi lại cúi xuống màn hình.
Cô ăn sáng trong im lặng, đầu óc quay cuồng với câu hỏi bố đã "dậy sớm" từ mấy giờ, hay thật ra ông chưa hề đi ngủ, chỉ ngồi lì trong phòng chứa đồ cả đêm rồi bước ra pha trà như một nghi thức chuyển tiếp giữa hai thế giới không ai được phép biết cùng lúc.
Trên đường tới trường, cô nhắn cho Mai một dòng ngắn: Sáng nay mình thấy đèn phòng kho vẫn sáng lúc 5 giờ. Bố mình dậy sớm bất thường.
Mai trả lời gần như ngay lập tức: Về logic thì đó là bằng chứng đáng chú ý đấy. Nhưng mày cũng đừng vội kết luận, có khi ông cụ bị mất ngủ thật, người lớn hay vậy lắm.
Mất ngủ mà vẫn dậy sớm sửa xe bình thường à? Vy gõ lại, ngón tay hơi run.
Ừ thì... cũng lạ thật. Mai trả lời sau một lúc lâu hơn bình thường, rõ ràng cô cũng đang cân nhắc kỹ trước khi gõ. Nhưng đừng hỏi thẳng bố mày vội, kiểu gì cũng phải có bằng chứng chắc chắn hơn cái vụ đèn sáng với tiếng ho đấy, không thì lỡ đâu oan cho ông cụ.
Vy đọc tin nhắn, gật đầu một mình, nhưng trong lòng cô một câu hỏi khác đã âm thầm hình thành, một câu hỏi cô chưa dám viết ra thành chữ, kể cả trong cuốn sổ tay giấu dưới gối: rốt cuộc phòng chứa đồ đó đang giữ điều gì, mà ngay cả bố, người vốn kiệm lời với mọi thứ, cũng phải giấu kỹ tới vậy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →