Tối đó, sau khi cả nhà đã yên giấc, Vy ngồi trong phòng, gọi video cho Mai, màn hình chia đôi, một bên là mặt Mai đang gặm bánh quy, một bên là ứng dụng cài đặt mạng của nhà Vy.
"Sẵn sàng chưa?" Mai hỏi, nuốt vội miếng bánh.
"Rồi. Còn hai mươi phút nữa tới giờ." Vy đáp, mắt không rời màn hình điện thoại thứ hai đặt cạnh gối, mở sẵn app AnBình chờ trạng thái xuất hiện.
Đúng 22 giờ 55, Vy vào phần cài đặt của router, nhấn nút tắt wifi. Đèn tín hiệu trên modem trong phòng khách lập tức tắt phụt, cả căn hộ chìm vào một sự im lặng khác thường, thứ im lặng chỉ những người sống ở thành phố mới nhận ra khi mạng không dây đột nhiên biến mất.
"Xong rồi. Giờ chờ thôi." Vy thì thầm qua điện thoại, dù chẳng ai trong nhà thức để nghe cô nói chuyện lớn tiếng.
Hai đứa ngồi im, chỉ có tiếng thở và tiếng cắn bánh quy lép bép của Mai vọng qua loa. 22 giờ 59, Vy siết chặt điện thoại, tim đập nhanh dần theo từng giây trôi qua trên màn hình.
23 giờ đúng, dòng chữ quen thuộc hiện lên.
Đặng Gia Khang đang nhập...
"Nó vẫn hiện!" Vy thốt lên, giọng run rẩy, đưa màn hình lại gần camera cho Mai xem.
Mai im lặng một lúc, cắn môi suy nghĩ. "Vậy là không phải wifi nhà mày. Có nghĩa là cái thiết bị đó đang dùng mạng 4G, hoặc một mạng wifi khác không phải của nhà mày."
"Vậy nó có thể ở bất cứ đâu?" Vy hỏi, giọng nghèn nghẹn.
"Về lý thuyết thì đúng vậy." Mai gật đầu chậm rãi. "Nhưng mà, Vy này, nếu nó dùng 4G thì cũng có nghĩa là cái sim đó vẫn còn hoạt động, vẫn có ai đó đóng cước hàng tháng cho nó. Sim chết là mất sóng luôn, không dùng data được nữa đâu."
Vy chưa từng nghĩ tới điều đó. Cô nhớ mơ hồ mẹ từng nhắc chuyện huỷ số điện thoại của Khang sau đám tang, nhưng rồi công việc cứ cuốn đi, chưa ai thật sự làm. Có khi cái sim đó vẫn đang nằm trong máy, vẫn còn tiền trong tài khoản, vẫn kết nối mạng bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Tao sẽ hỏi mẹ xem cái sim đó còn không." Vy nói, ghi vội vào sổ tay đặt sẵn cạnh gối.
"Cẩn thận đấy, đừng hỏi trực tiếp kiểu 'con tò mò về sim anh Khang' nghe kỳ lắm." Mai nhắc, giọng có phần lo lắng thay bạn. "Mày định làm gì tiếp theo?"
Vy nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua rèm cửa mỏng. "Tao chưa biết. Nhưng tao nghĩ tao cần tìm hiểu xem còn ai khác có thể chạm vào cái điện thoại đó không. Ngoài người trong nhà tao ra."
"Ý mày là bạn gái cũ ấy à? Cái chị gì đó?"
"Thảo. Ừ, chị ấy." Vy đáp, chợt nhớ tới lần duy nhất gặp Thảo ở đám tang, một cô gái mắt đỏ hoe đứng lặng ở góc phòng suốt buổi, không dám bước lại gần quan tài quá lâu, như sợ làm phiền gia đình.
Mai không nói gì thêm, chỉ gật đầu, để Vy tự suy nghĩ tiếp. "Thôi, muộn rồi, tao cũng phải ngủ đây, mai còn kiểm tra mười lăm phút môn Hoá." Mai nói, ngáp một cái. "Mày nhớ giữ cái sổ ghi chép cẩn thận nhé, biết đâu sau này cần đối chiếu."
"Ừ, tao cất kỹ rồi." Vy đáp, nhìn xuống cuốn sổ đặt cạnh gối. "Cảm ơn mày đã ngồi cùng tao tối nay. Một mình chắc tao không dám tắt wifi thử đâu, sợ có gì bất thường lại không biết xử lý sao."
"Có tao mà, cứ yên tâm." Mai cười, vẫy tay chào qua camera rồi tắt cuộc gọi.
Vy ngồi lại một mình trong bóng tối, ánh sáng duy nhất còn lại là màn hình điện thoại vừa tắt cuộc gọi video, hơi ấm còn vương lại trên tay từ lúc cầm máy áp sát tai nghe suốt gần một tiếng đồng hồ. Cô bật lại wifi, nhìn đèn modem sáng trở lại ngoài phòng khách qua khe cửa hé mở.
Cô nằm xuống, không ngủ ngay được, đầu óc quay cuồng với ý nghĩ về một chiếc sim vẫn còn sống, một chiếc điện thoại có thể đang ở bất cứ đâu trong thành phố này, hoặc gần hơn thế, chỉ cách cô vài bước chân, sau một cánh cửa cô chưa từng dám mở.
Cô lấy sổ tay ra, viết thêm một dòng: Kiểm tra xem sim của anh Khang còn hoạt động không. Hỏi mẹ cách khéo léo hơn. Rồi cô gạch chân chữ "khéo léo" hai lần, tự nhắc mình đừng để mẹ nghi ngờ gì. Ngoài trời, mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, gõ nhẹ lên mái tôn khu bếp phía dưới, thứ âm thanh quen thuộc của mùa đông Hà Nội mà mọi năm trước Vy chẳng bao giờ để ý, giờ lại nghe rõ từng nhịp một trong căn phòng yên tĩnh.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →