Giờ ra chơi, nắng tháng Mười Hai hiếm hoi len qua tán bàng trơ trụi lá, đủ ấm để học sinh ùa ra sân ngồi kín mấy dãy ghế đá. Vy kéo Mai ra góc sân vắng nhất, cạnh bể nước rửa tay đã cũ, nơi ít ai lui tới giờ này.
"Tao phải kể cho mày một chuyện, nghe xong đừng cười tao." Vy nói, giọng thấp hơn bình thường.
Mai đặt hộp sữa đang uống dở xuống ghế đá, quay hẳn người lại, biết ngay đây không phải chuyện đùa khi nhìn mắt bạn thâm quầng hơn mọi khi. Vy kể lại từ đầu, từ đêm đầu tiên thấy dòng "đang nhập" tới hai lần thấy đèn phòng chứa đồ sáng lúc nửa đêm, không bỏ sót chi tiết nào, kể cả việc bố ra sân đúng lúc trạng thái đó xuất hiện.
Mai im lặng nghe hết, không ngắt lời, chỉ nhíu mày mỗi lúc Vy dừng lại lấy hơi.
"Về logic thì," Mai lên tiếng khi Vy kể xong, giọng chậm rãi như đang xâu chuỗi từng mảnh trong đầu, "cái app nó không tự nhiên bật trạng thái được đâu, phải có input thật, dù input đó là gì thì tao chưa biết. Trạng thái 'đang nhập' là do có ai mở khung soạn tin, bàn phím ảo bật lên. Bố tao làm IT, có lần ổng giải thích tao nghe kiểu này rồi."
"Vậy có nghĩa là có người thật đang cầm điện thoại của anh tao?" Vy hỏi, giọng hơi run.
"Có thể. Hoặc có thể máy anh mày bị ai đó mở ra không cố ý, kiểu để trong túi quần cọ vào màn hình gì đó." Mai nhún vai, nhưng ngay sau đó lắc đầu tự phủ định lời mình vừa nói. "Nhưng mà đúng giờ, đêm nào cũng đúng giờ như vậy thì khó mà là ngẫu nhiên."
Hai đứa ngồi im một lúc, tiếng trống trường báo hết giờ ra chơi vang lên xa xa mà chẳng ai buồn đứng dậy ngay. Vy nhìn xuống đôi giày của mình, ngón chân cái đang gõ nhịp lên nền xi măng, một thói quen cô học được từ Khang mà chính cô cũng không nhận ra cho tới gần đây.
"Mày không sợ à?" Mai hỏi, giọng nhỏ hẳn đi, khác hẳn cái vẻ tự tin lúc phân tích logic ban nãy.
Vy nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Sợ chứ. Nhưng tao sợ việc không biết còn hơn. Cứ nằm đó nghe tiếng ba chấm nhảy mà không hiểu vì sao, cái đó mới thật sự làm tao phát điên."
"Tao hiểu." Mai gật đầu, với tay lấy hộp sữa uống nốt ngụm cuối. "Nhà tao hồi ông via mất, bà nội tao cũng để nguyên phòng ông không đụng vào cái gì suốt gần một năm. Ai cũng có cách riêng để chịu đựng thôi."
"Tao có ý này," Mai nói, "mày về thử tắt hết wifi nhà đi, xem trạng thái có còn xuất hiện không. Nếu vẫn còn thì tức là cái điện thoại đó không dùng wifi nhà mày, phải có sóng riêng, hoặc là đang ở một chỗ khác có mạng khác."
"Nếu tắt wifi mà nó vẫn hiện thì sao?"
"Thì tức là có khả năng cái điện thoại đó không còn ở trong nhà mày nữa." Mai nói, rồi thấy mặt Vy tái đi liền vội chữa lại. "Hoặc là nó dùng 4G, chuyện bình thường thôi, đừng nghĩ xa quá."
Vy gật đầu, nhưng trong đầu cô đã bắt đầu tưởng tượng ra đủ loại kịch bản, từ chuyện ai đó lấy trộm điện thoại của anh trước khi tang lễ, tới chuyện gì đó xa xôi hơn mà cô chưa dám gọi tên. Trống trường vang lên lần hai, gay gắt hơn, cả sân trường bắt đầu túa vào lớp.
"Tối nay tao thử." Vy nói, đứng dậy phủi bụi quần.
"Ừ, gọi video cho tao lúc đó, tao xem cùng." Mai đáp, rồi túm lấy tay Vy trước khi hai đứa tách ra hai hướng khác nhau vào lớp. "Này, mày ổn không đấy? Không phải hỏi vụ cái app đâu, hỏi mày ấy."
Vy khựng lại một giây, không nghĩ ra câu trả lời nào thật, chỉ cười gượng: "Tao không biết nữa. Chắc là chưa ổn, nhưng cũng không tệ tới mức không đi học được."
Mai gật đầu, không hỏi thêm, chỉ vỗ nhẹ vai bạn rồi chạy vào lớp trước khi cô giáo tới điểm danh. Vy đứng lại một chút, nhìn theo bóng Mai khuất sau cánh cửa lớp, thấy nhẹ lòng hơn một chút, dù chẳng có gì trong tình hình của cô thật sự thay đổi. Ít nhất giờ cô không còn phải mang cả gánh nặng này một mình nữa.
Tiết học buổi chiều trôi qua chậm chạp, thầy giáo giảng bài Địa lý về các múi giờ trên thế giới, những con số cứ lướt qua đầu Vy mà chẳng đọng lại gì. Cô mở vở ra, giả vờ ghi chép, nhưng thật ra đang phác lại trên góc trang giấy một sơ đồ nhỏ: một ô vuông ghi "nhà", một mũi tên chỉ ra ngoài kèm dấu hỏi, cố hình dung xem tín hiệu mạng có thể đi từ đâu tới đâu. Cô chưa từng học kỹ thuật bao giờ, chỉ vẽ theo trí tưởng tượng, nhưng việc có một việc gì đó để làm bằng tay, dù vô nghĩa, vẫn khiến cô thấy bớt bất lực hơn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →